NHỮNG MÓN ĐỒ TÔI RẤT HỐI HẬN KHI MUA

 

          Cách đây 4 năm khi tôi bắt đầu mò mẫm vào con đường tìm hiểu Classic Menswear, phong trào này vẫn chưa thực sự nở rộ ở Việt Nam. Những hình ảnh và thông tin ít ỏi tôi tìm được đều qua các hội nhóm ăn chơi đàn ông phổ biến hồi đó như Hội giày Tây chứ chưa có các hội nhóm chuyên về thời trang cổ điển hay Sartorial như bây giờ.

          Trong quãng thời gian một mình mò mẫm, tìm hiểu phong cách phù hợp với cá tính của bản thân, tôi đã mua một cơ số đồ phải nói là cực kì phí phạm và xót xa. Hôm nay, tôi xin chia sẻ một số trải nghiệm khá cay đắng và đôi phần buốt thận của bản thân với hi vọng các bạn không đi vào vết xe đổ của tôi nữa.

          Những chia sẻ bên dưới là dưới góc nhìn chủ quan cũng như phong cách của cá nhân tôi, nếu bạn cảm thấy không phù hợp với mình thì đơn giản là chúng ta khác nhau. Chúc các bạn vui vẻ trên nỗi đau của tôi.

  1. Tie và Pocket Square “Chẩu Quang”

          Đồ “Chẩu Quang” nói vui vui cho những chiếc ties và pocket square làm bằng Polyester – thứ mà tôi đã từng mua một lố về trong lần đầu tiên tìm thấy một cửa hàng bán phụ kiện suit vì thấy quá rẻ!

          Như mọi người biết rồi đấy, những chiếc tie rẻ tiền cho phong cách suit bó sát thì bé tẹo tèo teo, đã thế vì làm bằng poly nên đứng đờ đờ. Làm tôi mất cả tiếng đồng hồ ngồi thắt đi thắt lại mà không tài nào làm ra nổi một chiếc dimple mọng nước, múp rụp như các ông thần trên Insta. Tôi cứ tưởng do tôi kém cỏi!

 

Một trong những chiếc tie “Chẩu Quang” đầu tiên của tôi, mất nửa tiếng để thắt mà mới chỉ được đến thế này.

 

          Cho tới khi được đặt tay lên chiếc tie lụa đầu tiên trong đời, mọi mặc cảm về sự khéo tay của bản thân trước giờ của tôi tan biến ngay trong một nốt nhạc. Rút phát ăn ngay, đã thế múi nào ra múi đấy, nhìn phát là bủn rủn chân tay luôn! Thề! Từ đấy tôi mới biết để thắt tie đẹp thì chỉ cần 10% kĩ năng thôi, còn 90% còn lại là chất lượng của chiếc tie.

          Ông nào đến giờ thắt tie vẫn chưa đẹp thì đừng có lo, do ông chưa có tie chất lượng thôi, quẩy đi nhé!

 

  1. Tất kém chất lượng

          Tôi xin phép không nói về lô tất “cao cổ” ngắn cũn cỡn với hoạ tiết quả trám các thứ các thứ mà tôi mua khi còn ngu muội nữa nhé.

Tất “cao cổ” cho quý ông nhưng lại không được cao cho lắm

 

          Trong mục này tôi sẽ nói đến những đôi tất đủ tiêu chuẩn về độ dài để nói là “dress shocks”, nhưng lại có chất lượng và độ bền không được tốt cho lắm. Với phần chun mỏng dính và chất lượng sợi vải loại 4 5 6 7 …, chỉ sau lần đi thứ 2 là những đôi tất này đã sẵn sàng chuyển khẩu ra sọt rác. Tôi đã từng rất khổ sở khi suốt ngày phải cúi xuống kéo tất sau vài bước chân hoặc mỗi khi anh/ em giơ máy ảnh lên (vì tôi bị OCD! Tôi không chịu được xấu), cho tới khi tôi cắn răng xúc thử một đôi tất xịn sò về trải nghiệm nhân dịp vừa nhận lương. Một câu thôi, không phải nghĩ! Độ thông thoáng cũng như độ tụt được cải thiện đáng kể luôn mặc dù tất tôi mua mới chỉ được gọi là đúng chuẩn chứ chưa được lên hạng trung cấp hay cao cấp gì cả.

          Những anh em chưa có tài chính dư dả, hoặc không muốn đầu tư quá nhiều cho tất cũng không nên lo lắng, các bạn hoàn toàn có thể biến những đôi tất tụt trở nên tiệm cận với tất chất lượng cao với 2 mẹo rất đơn giản như sau: Dán băng dính 2 mặt vào miệng tất hoặc mua đai giữ tất – đang được bán rất nhiều trên shopee.

 

  1. Suit “Hàn Quốc” may sẵn

          Trước khi tôi định hình được cho mình một phong cách phù hợp, đương thời, tôi vẫn tưởng “suit là suit”, nghĩa là chỉ cần có hình hài của một chiếc jacket thì là suit rồi, chứ tôi cũng chả biết các chi tiết, đặc điểm của một chiếc jacket đẹp là như nào (đừng lo nếu bạn chưa biết, hãy đọc ngay bài viết của tôi về đặc điểm của một chiếc jacket đẹp nhé). Sau khi may một bộ suit chất lượng kém với một cái giá không hề nhỏ, tôi mua thử một bộ suit may sẵn ngoài thị trường với giá chỉ bằng 1/3, thấy chất lượng cũng tương đối, thế là tôi làm luôn 3 bộ may sẵn, cười thầm trong bụng là ngon-bổ-rẻ, may đo làm quái gì vừa đắt vừa tốn thời gian. Lên đồ oách xà lách, coi bộ khét tiếng lắm!

Vì quá xấu hổ và xót xa nên tôi đã tiêu huỷ hết bằng chứng về sai lầm này của mình, xin phép được sử dụng một bức ảnh trên Google với từ khoá “vest Hàn Quốc”

          Và tôi chưa bao giờ ngu như thế…

          Một thời gian không lâu sau, khi tôi đã trang bị thêm được kha khá kiến thức nền về phong cách thời trang nam cổ điển, áp dụng lên luôn mấy bộ suits trong tủ của mình thì ôi thôi, còn gì nữa đâu mà khóc với sầu. Áo cắt quá ôm đến mức nhăn nhúm hết cả, ve thì mỏng dính, áo ngắn cũn cỡn, quần thì quá dài, ống quần quá côn, những bộ vải kẻ thì kẻ lung tung hết cả, không đối kẻ một chỗ nào. Nói chung là rất kinh khủng, nước mắt chảy thành dòng ngược vào tim…

          Cứ bảo là suit “Hàn Quốc” chứ thực ra toàn suit “Chẩu Quang” đội lốt chứ người Hàn mặc suit đỉnh thực sự, có nhoe nhoét như mấy cái bộ bán sẵn trong các cửa hàng ở Việt Nam đâu…

         

          Chia sẻ một chút về những cái ngu mở đầu cho những chuỗi ngu sau này của tôi trên con đường nghiệp ngập bộ môn thời trang cổ điển này thôi. Nếu mọi người thích thì ủng hộ bên dưới nhé, tôi sẽ ra tiếp những cái ngu nữa để cho mọi người hi hả giải trí trong những phần tiếp theo.

 

  • Tác giả: Lâm Gia Bảo viết cho Dexterlegant