• Series bài dịch từ bản tiếng Anh chính thức của cuốn Dressing the Man, tác giả Alan Flusser; do Dexterlegant thực hiện với sự giúp sức của các cá nhân: Nhân Nguyễn, Nhân Lê.
  • Sách có độ dày 320 trang, phần nội dung chính dự trù là 13 vạn chữ, sẽ được chia ra Post thành nhiều phần theo sự biên tập của Dexterlegant.
  • Dexterlegant xin phép lược bỏ phần Lời mở đầu của cuốn sách và bắt đầu dịch từ chương đầu tiên
  • Bản dịch hướng tới việc bám sát bản gốc nhất có thể, cả về nội dung, hình thức trình bày và hình ảnh minh họa.
  • Đây là bản dịch không chính thức, không được kiểm duyệt bởi tác giả hay bất kỳ cơ quan/ tổ chức có chuyên môn thẩm quyền nào.
  • Dự án này do cá nhân Dexterlegant triển khai, không có bất kỳ mối liên quan nào tới vấn đề phát hành, quảng cáo, biên soạn của tác giả.

 

ACCESSORIES- THE MAJOR IMPORTANT OF MINOR THINGS

PHẦN IV

 

CUFF LINKS AND DRESS JEWELLY

 

Thời hoàng kim của những người thợ trang sức điêu luyện kéo dài từ giữa thế kỷ 19 tới đầu WWI, tạo ra những chuyển biến đáng kinh ngạc trong thiết kế và tay nghề thủ công. Ngày nay, một đôi Edwardian cufflinks hay Cartier tank watch mang đến cho đàn ông cơ hội, để thực sự sử dụng một món đồ trang sức có vẻ đẹp và sự cổ kính, mà không khơi gợi những cái nhìn bất đồng với những người xung quanh. Điểm lại những câu chuyện huyền ảo để tìm ra dấu vết khởi nguồn hay những chủ nhân nổi tiếng của nó chỉ làm tăng thêm sự bí ẩn của những món đồ sưu tầm secondhand này.

Người ta nói rằng nhìn một quý ông tháo chiếc cufflinks của mình ra gợi cảm với phụ nữ không khác gì cho người đàn ông nghe tiếng dây kéo trượt xuống phía sau chiếc váy đầm. Bất kể hiệu quả của nó, không có một hình thái nào của tay áo sơ mi hoàn thiện bàn tay của người đàn ông tốt hơn một cặp French cuff, được nhấn mạnh bởi sự tinh tế, quyến rũ của phần cover-link.

Ví dụ được đánh giá cao nhất của cufflinks luôn thể hiện ở cả bốn bên của cổ tay áo sơ mi để truyền đi thông điệp về tay nghề thủ công cũng như dòng dõi của chúng. Để khai thác triệt để tiềm năng trang trí của cufflinks, mỗi bên nên mang một thiết kế và kết nối bằng xích hay phần link, đây là lí do nó có tên như vậy. Dùng cufflink mà chỉ một bên phơi bày thiết kế, giống như việc thể hiện rằng bạn chỉ đủ tư cách có vàng hay đá quý ở mặt ngoài. Dù được thừa nhận là dễ dàng hơn khi dùng French cuff link với phần bar đẩy xuyên qua 4 lỗ khuy, chỉ một bên của mỗi bàn tay được làm đẹp khi hoàn thành.

Khoảng năm 1931, với nền tảng mới của những chiếc dinner jacket màu trắng của Palm Beach, khuy áo và phối cufflinks với những viên đá nhiều màu sắc tạo ra sự náo động. Cufflinks với những màu sáng của ruby, ngọc lục bảo, hay saphir vẫn được xem là quá phô trương cho ăn mặc vào ban ngày, và được để dành cho những trang phục ban đêm. Sớm hay muộn, mỗi người đàn ông ăn mặc đẹp nên trang bị cho mình một bộ trang sức đúng đắn bao gồm một cặp cuff links hai bên, hai hoặc ba shirt stud, và không ít hơn ba chiếc khuy cho waistcoat.

Phát minh của người Mĩ, tie holder, hay gọi là kẹp cà vạt, giữ cho cà vạt dưới sự kiểm soát, đề phòng nó bay phấp phới khi có gió, hay giống như một chiếc khăn ăn khi đang ăn. Khi gài cà vạt với phía trước của áo sơ mi giúp giữ uốn cong của cà vạt ở cổ áo. Nó cũng thêm một cách để giúp cho những người đàn ông thấp, không phải nhét chiếc cà vạt của mình vào cạp quần, như Fred Astaire.

 

 

Vào những năm 60, kẹp cà vạt lại bị từ chối, với những chiếc cà vạt bản rộng sẽ bị đẩy ra khỏi trung tâm ngực khi dùng kẹp để gắn với phần trước áo sơ mi. Ngày nay, kẹp cà vạt nên đơn giản và tinh tế, một chút khác thường cũng có thể tạo ra vẻ thiếu tôn trọng cho hình ảnh tổng thể.

 

TIMEPIECE AND WIRSTWATCHES

 

 

May mắn rằng, chúng ta đã thoát khỏi những điều cấm kị của thời kỳ Victoria về sự xuất hiện nơi công cộng của những chiếc đồng hồ cầm tay (một quý ông thực sự là không được quan tâm tới thời gian trôi qua). Mặt khác diễn viên Peter O’Toole có thể đã đi quá xa. Khi những câu hỏi như là tại sao ông lại đeo đồng hồ ở cả hai cổ tay, ông đáp rằng “cuộc đời là quá ngắn để lãng phí những giây quý giá khi liếc nhầm cổ tay”.

Những quy tắc lịch sự đầu tiên yêu cầu những chiếc đồng hồ bỏ túi đi cùng với tailcoat, trong khi những chiếc dress watch được đi cùng với trang phục cho ăn tối hay là ăn mặc ban ngày. Phần dây xích được nối với đồng hồ tạo nên cái nhìn tuyệt vời hơn trong suốt những năm 30, như cách mà nó trở thành đồng phục cho ăn mặc cả ban ngày lẫn ban đêm

Một phép đo cho chất lượng cũng như vẻ đẹp của đồng hồ bỏ túi, là độ dày của nó. Không may, nhiều người mang Dick Tracy- một loại đồng hồ đeo tay với business suit (cùng với dress shirt mà cuff quá ngắn hay quá dài so với cổ tay). Một chiếc đồng hồ quá size không giúp ích nhiều cho phong cách tổng thể và giống như một trở ngại, làm tăng tốc sự sờn ở cuff của sơ mi.

 

 

Tất nhiên, người Ý cũng có những tư duy riêng về trang trí cho cổ tay. Dù không được ưa thích như French cuffs, họ cũng thích những chiếc barrel cuff để fit vừa ôm với cổ tay, để trống một chút cho thứ gì đó, đa phần là những chiếc đồng hồ đeo tay mảnh khảnh. “Duke of Windsor” của người Ý- Gianni Agnelli- đăng quang “Rake of the Riviera” vào cuối những năm 50, đã làm trái các quy ước sartorial và những thứ tương tự, chỉ cần bất kỳ ai còn nhớ, “Avocado” đã giải quyết câu hỏi học búa này bằng cách đeo đồng hồ ở ngoài cuff của sơ mi- sau đó, tất cả người Ý đều chú ý đến.

 

THE BOUTONNIERE

 

Trong xã hội thanh lịch vào thời gian trước, cài một bông hoa ở ve áo là một biểu tượng của sự lịch thiệp, là một cách để tỏ sự tôn trọng với quý cô mà bạn đang nắm tay, cũng như với ông chủ của bạn. Nhiều năm trước, không có gì khác thường khi thấy một người đàn ông cùng với hoa cài ve áo. Ngày nay, khác với hương vị của những odd lapel của một “old boy” ở  tuổi 21, hay một quán rượu cấp cao, bắt gặp một hình ảnh thanh nhã đáng chú ý của một người đàn ông tinh tế là điều hiếm thấy.

 

 

Vài anh chàng ở thành thị, cứ khăng khăng đòi duy trì những tiêu chuẩn cũ bằng cách không xuất hiện với coat và những chiếc cà vạt không cài hoa (Sans Fleur). Nghệ sĩ và dân chơi New York, Richard Merkin, là một trong những người tuân thủ chúng. Như những chiếc túi ngực được thiết kế để giữ những chiếc khăn túi, lỗ khuy ở ve áo được làm cho những bông hoa. Dù hoa cài ve áo không còn được mong đợi như trước kia. Ngày nay, vài lần còn hơn không, những người đàn ông ủng hộ chúng như một cách hoàn thành lời hứa với sự lịch lãm.

Như những chiếc nút ở ve áo được giấu kín, phần thân của bông hoa cũng nên như vậy. Những bộ trang phục Top-drawer được hoàn thiện với những chi tiết may đo đòi hỏi sự trưng bày đúng đắn của những bông hoa ở ve áo, những lỗ khuy thật ở ve áo trái không ít hơn 1 inch chiều dài và có 1 vòng chỉ để giữ phần thân của bông hoa ở mặt dưới ve áo. Việc ghim những bông hoa trên ve áo mà không cân nhắc tới hoàn cảnh sự kiện- nó không chỉ làm bạn trông như một phù rể, nó biểu hiện như thể bông hoa đang “mặc” bạn. Nếu áo của bạn không được cấu tạo để sử dụng với những bông hoa cài ve áo, không có cách nào bạn có thể làm cho nó “có vẻ như” phù hợp.

Bởi vì những bông hoa này thu hút những ánh nhìn, hình dáng của nó nên được xác định đơn giản và rõ ràng. Những bông hoa tốt nhất là những thứ cung cấp chỉ một điểm nhấn hay một chiếc khuy tương phản, như bông cẩm chướng nhỏ này hay hoa thanh cúc. Những bông cẩm chướng nhỏ này fit với đa phần các lỗ khuy ở ve áo., trong khi những bông hoa của nó không quá rộng để áp đảo độ rộng trung bình của ve áo. Bởi những bông hoa này có thể nằm ở lỗ khuy mà không kèm theo phần thân, đảm bảo bởi sự bảo vệ của lỗ khuy, nó có thể nằm phẳng ở trên ve áo.

Có vẻ là khá ấn tượng khi dùng cả khăn túi và hoa cài ve áo, tương đương với việc mạ vàng những bông hoa huệ. Khái niệm khác thường này không được hỗ trợ bởi truyền thống sartorial, cũng không phải là thực tiễn lịch sử. Nhưng đó là một sự hợp lý hoàn hảo khi mang cả khăn túi và một bông hoa, được chứng minh bởi nhiều quý ông ở trong cuốn sách này.

– Hết phần IV –