• Series bài dịch từ bản tiếng Anh chính thức của cuốn Dressing the Man, tác giả Alan Flusser; do Dexterlegant thực hiện với sự giúp sức của các cá nhân: Nhân Nguyễn, Nhân Lê.
  • Sách có độ dày 320 trang, phần nội dung chính dự trù là 9 vạn chữ, sẽ được chia ra Post thành nhiều phần theo sự biên tập của Dexterlegant.
  • Dexterlegant xin phép lược bỏ phần Lời mở đầu của cuốn sách và bắt đầu dịch từ chương đầu tiên
  • Bản dịch hướng tới việc bám sát bản gốc nhất có thể, cả về nội dung, hình thức trình bày và hình ảnh minh họa.
  • Đây là bản dịch không chính thức, không được kiểm duyệt bởi tác giả hay bất kỳ cơ quan/ tổ chức có chuyên môn thẩm quyền nào.
  • Dự án này do cá nhân Dexterlegant triển khai, không có bất kỳ mối liên quan nào tới vấn đề phát hành, quảng cáo, biên soạn của tác giả.

 

CHƯƠNG III: PROPORTION: THE FOUNDATION OF STYLE

PHẦN I

 

 

Tỷ lệ là thành tố tối thượng của trang phục. Cách nhanh nhất để biến đổi sự hiểu biết tạm thời của một người về thời trang trở thành một phong cách vĩnh cửu là học về tỷ lệ nào phù hợp nhất với người đó, và tại sao.

Chiếc handmade navy blazer tốt nhất bằng cashmere cũng không thể mặc được nếu chiều dài thân trước của nó kết thúc dưới đầu ngón tay. Tương tự, một chiếc dress shirt rẻ bèo cũng có thể dùng được nhiều năm hơn là một chiếc áo đắt tiền, một khi bạn nhận ra là phần cổ của chiếc áo đắt tiền đó làm mặt bạn đã to lại càng to hơn. Một tailor từng nói rằng: “Compromise on quality if you must, never proportion” (Có thể thỏa hiệp về chất lượng nếu bắt buộc, nhưng tỷ lệ thì không bao giờ).

Tỷ lệ quần áo không phù hợp là nguyên nhân chính dẫn đến sự thiếu thẩm mĩ trong ăn mặc của nam giới hiện nay.

Chất lượng của một đầu bếp có thể được đánh giá bằng khả năng thành thạo những món ăn đơn giản của người đàn ông. Tương tự, kĩ năng ăn mặc của một người đàn ông được đánh giá bằng những bộ đồ đơn giản nhất mà đem lại sự hoàn hảo, phù hợp với cá nhân nhất. Đây là bài học về tỉ lệ. Bước đầu là nắm vững tỷ lệ để phối bộ suit may đo với áo sơ mi trắng, tie đơn sắc, khăn túi màu trắng cùng với giày và tất tối màu. Không nhất thiết phải luôn áp dụng như vậy, nhưng nó sẽ hữu ích trong nhiều trường hợp.

Outfit cơ bản này không phải là chung cho tỷ lệ trong ăn mặc, nó chỉ là cơ bản để đi lên những bậc cao hơn. Tổ hợp này thực chất là bên trong nó chứa nhiều phần nhỏ hơn, khi nắm rõ được mỗi phần thì khả năng mặc đẹp lại được tăng lên, và anh ta có thể tự lên ý tưởng cho những outfit phức tạp hơn cho mình trong tương lai.

Hãy chia nhỏ ra từng vấn đề một, và phân tích một cách thông minh. Năm điểm chính cần phải chú ý là cổ, vai, thắt lưng, cổ tay và mắt cá chân. Mỗi điểm lại lại bao gồm một loạt các đường nét của cơ thể, nếu được kết nối chính xác sẽ là tăng thẩm mĩ cho bạn. Hãy áp dụng cho cổ áo và chiều dài jacket để cái thiện đáng kể vẻ ngoài của bạn; cả trong những dịp trang trọng hay những dịp ít trang trọng hơn, như sportwear hay ăn mặc casual.

May mắn thay, khuôn mặt, chiều cao của cổ, độ rộng của vai, chiều dài của tay, cấu trúc phần thân và kích thước bàn chân khá ổn định theo thời gian. Không như thời trang thay đổi theo mùa, học cách mặc đẹp không cần chạy theo điều gì. Giới hạn thời trang vào các số đo cá nhân từ đầu đến chân, giúp chúng ta dễ làm chủ về tổng thể và tỷ lệ hơn. Khi các quy tắc được tìm ra, người mặc sẽ rất thoải mái và tự tin khi sử dụng chúng. Hãy xem xét vấn đề tỷ lệ một cách sâu sắc và đầy logic.

Trong khi chất liệu và họa tiết là thứ được chú ý đến đầu tiên, tỷ lệ của bộ suit là thứ giữ cho những yếu tố đó có giá trị thực sự.

 

 

THE JACKET SHOULDER (VAI ÁO):  là phần rộng nhất của áo, vai góp phần tạo nên màu sắc riêng cho chiếc áo. Và vì có tác dụng như phần khung cho phần đầu, nếu vai áo nhỏ hay chật quá sẽ làm đầu của bạn to ra, ngược lại nếu vai quá rộng sẽ thu nhỏ đi nhiều phần đầu của bạn. Hãy để ý rằng có nhiều sự khác nhau giữa vai áo suit của Doug Jr và Master Gary (ảnh bên dưới). Vai áo của Doug được làm  để cân với cái đầu lớn của ông, trong khi vai áo của Cooper nhỏ lại và xuôi hơn để hài hòa hơn với khuôn mặt gầy và dài.

 

 

Hình thái của vai áo Natural- shoulder, vốn thường thấy ở những sinh viên theo học Ivy League vào những năm 1920, đã phổ biến hơn ở giới thượng lưu Mĩ và cũng bởi chính nhà cung cấp của nó, Brook Brother. Đây là hình ảnh của Dean Achenson, vai áo natural shoulder Brooks Brother của ông được làm cuộn đầy (fully rolled). Hãy so sánh phần ống tay tròn với phần vai phồng nhẹ và chi tiết đường viền trai vai áo của Cooper.

 

 

Trừ khi vai quá dốc, hay một người muốn vai anh ta trở nên cao hơn, còn không hãy tránh những chiếc áo có phần vai được đệm quá nhiều, hoặc quá dễ thấy. Trông chúng hơi giả tạo và gây cảm giác không thiện cảm, thể hiện rằng người mặc chúng đang cố tỏ hơn quan trọng hơn chính vị thế bản thân anh ta có.

 

JACKET LENGTH (Chiều áo của Jacket):

Tiêu chuẩn chính của áo là đủ dài để che được phần cong ở mông và làm chân càng dài càng tốt. Trong khi có  thể thay đổi chiều dài khoảng ½ inch mà không ảnh hưởng gì, thì  bất cứ sự thay đổi nào hơn thế  có thể phá hủy phần hông vì đánh mất sự cân bằng tổng thể. Vạt áo phía trước có thể dài hơn phía sau một chút.

Những năm 80 (thời hoàng kim của Armani), đàn ông mặc áo và tay áo quá dài, làm cả chân và tay đều ngắn lại. đây là bình thường với người Viễn Đông, có thân dài hơn tay chân. Với người miền Tây, họ phải chú ý để cân bằng tỷ lệ hơn do thân dài và chân ngắn.

Có 2 phương pháp để xác định chiều dài áo. Đầu tiên là đo bằng tay, khi tay được duỗi thẳng đặt ngang thân, điểm dưới cùng của áo ngang với đốt xương ngón tay cái đang duỗi ra. Cách này có nhược điểm là chiều dài cánh tay mỗi người là khác nhau.

 

 

Cách hai là đo chiều dài từ phía sau cổ áo (tại điểm tiếp xúc với thân áo) tới đất, sau đó chia hai ra. Đây là cách được dùng hầu hết trong các trường lớp đào tạo. Nếu một trong 2 cách này không chính xác vì số đo của mỗi người, thợ may giỏi sẽ không sử dụng, mà thay vào đó anh ta sẽ dùng kinh nghiệm và đôi mắt của mình để tính toán.

 

 

THE WAIST BUTTON (khuy ở eo)

Khuy áo phù hợp, sẽ làm chiếc áo cân xứng như một chiếc bập bênh. Nếu vị trí khuy không chính xác, sự cân bằng đó sẽ bị mất đi. Khuy có chức năng như một cái trục, nếu quá dài thì thân sẽ ngắn lại, nếu hạ thấp quá thì thân sẽ bị dài ra.

Khi cài khuy, nó nên chia cơ thể ra ở phần thân sao cho nhìn phần thân và chân dài ra hết mức có thể. Quan sát hình thái của bộ navy suit này, từ dưới quần cho tới phần eo. Phần quần được cắt full làm cho sự chuyển đổi từ thân trên xuống thân dưới mềm mại hơn, vị trí của khuy làm người xem có cảm giác chân dài ra, làm rõ hơn ngực và vai.

Vị trí thường dùng là ½ dưới phần eo tự nhiên (natural waist). Đây là khuy có vai trò quan trọng nhất, một thợ may ở Savile Row thường sẽ đặt thử khuy này ở lần fitting cuối, nối 2 bên thân áo lại để kiểm tra xem có cử động thoải mái không.

Nếu một chiếc áo quá chật hay cứng, thì cần phải sửa nó lại. Giorgio Armani đã hạ thấp khuy eo xuống, tăng chiều dài áo lên, và dù chiếc áo mới nhìn có vẻ mượt hơn (fluid-looking) và cảm giác hoàn toàn khác, ông cũng đã phá hỏng thiết kế áo low-waist của mình (nhưng vẫn phải cảm ơn Giorgio, nhờ ông mà các thợ may ngày nay đã có định hướng thoải mái, cởi mở hơn, vì những đổi mới tích cực của ông)

 

HẾT PHẦN I

 

– Be classy, be nice –