• Series bài dịch từ bản tiếng Anh chính thức của cuốn Dressing the Man, tác giả Alan Flusser; do Dexterlegant thực hiện với sự giúp sức của các cá nhân: Nhân Nguyễn, Nhân Lê.
  • Sách có độ dày 320 trang, phần nội dung chính dự trù là 9 vạn chữ, sẽ được chia ra Post thành nhiều phần theo sự biên tập của Dexterlegant.
  • Dexterlegant xin phép lược bỏ phần Lời mở đầu của cuốn sách và bắt đầu dịch từ chương đầu tiên
  • Bản dịch hướng tới việc bám sát bản gốc nhất có thể, cả về nội dung, hình thức trình bày và hình ảnh minh họa.
  • Đây là bản dịch không chính thức, không được kiểm duyệt bởi tác giả hay bất kỳ cơ quan/ tổ chức có chuyên môn thẩm quyền nào.
  • Dự án này do cá nhân Dexterlegant triển khai, không có bất kỳ mối liên quan nào tới vấn đề phát hành, quảng cáo, biên soạn của tác giả.

 

CHƯƠNG IV: THE PREROGATIVES OF PATTERN 

PHẦN II

 

MIXING TWO DIFFERENT PATTERNS

Khi kích thước được dùng để phân biệt hai họa tiết giống nhau, với hai họa tiết khác nhau, nó vẫn được dùng để hòa hợp chúng- với những quy tắc được bảo tồn. Hai họa tiết tương tự nhau buộc có kích thước khác nhau để tránh nhầm lẫn, tuy nhiên phối hai họa tiết khác nhau, như suit kẻ sọc với sơ mi caro, hay jacket kẻ ô với cà vạt có những biểu tượng, bắt buộc phải giữ chúng với kích cỡ gần nhau.

Sự hài hòa của sơ mi và cà vạt trong bức hình dưới đây minh họa cho điểm này. Dress shirt với họa tiết chiếm ưu thế yêu cầu cà vạt có thiết kế ít nhất cân bằng về kích thước, nếu không, vẻ đẹp của sơ mi sẽ làm mờ đi vẻ đẹp của cà vạt. Độ lớn họa tiết của sơ mi kẻ sọc cần một cà vạt in hình các biểu tượng lớn để cân bằng. Điều thú vị là màu sắc của cà vạt phản chiếu sự vượt trội của sơ mi trong sự phối hợp thông minh này.

Hình ảnh minh họa bên dưới nhấn mạnh sự khác biệt của bộ suit đậm bằng một chiếc cà vạt in hoạ tiết xoắn ốc cân bằng. Chú ý về cách mà những khoảng trống của cà vạt phối với kích thước phần kẻ ô của suit. Khi thấy khó khăn về việc phối họa tiết nổi bật thứ hai, hãy chọn họa tiết lớn hơn. Như sự trình diễn vừa rồi, sự sắp xếp của hai họa tiết được khuyến khích bởi sự lặp lại của cà vạt cho họa tiết overcheck màu ngọc thạch lựu của suit.

 

 

Như tất cả các hướng dẫn khác, nó cũng có ngoại lệ. Thách thức lớn nhất khi phối hai họa tiết là khi có một cái đặc biệt nhỏ. Đặt hai họa tiết nhỏ cạnh nhau, dù giống nhau hay không, nó sẽ phá hủy hiệu ứng thị giác. Bạn hiếm khi thấy một người đàn ông mặc hai họa tiết nhỏ trên TV, bởi hiệu ứng rung sẽ làm nhiễu sự tập trung của máy quay.

Để an toàn cho đôi mắt khi phối một họa tiết nhỏ với cái thứ hai, thiết kế đó nên đặc biệt lớn. Xem xét sự phối hợp tiếp theo của hai họa tiết nhỏ, và bạn sẽ lập tức nhận ra kích cỡ thu nhỏ của nó sẽ bắt đôi mắt làm việc nhiều hơn. Thay vào đó, họa tiết răng sói nhỏ sẽ tạo sự hòa hợp, bởi mô típ của cà vạt lụa là những khoảng cách lớn đủ để phân biệt chúng với họa tiết caro nhỏ của suit.

 

 

 MIXING THREE PATTERNS

Thông thường mắt thẩm mỹ sẽ dẫn đường cho chúng ta một cách an toàn tới thành công, nhưng cấp độ tiếp theo của việc phối họa tiết yêu cầu một ít chất sartorial- từ điểm này trở đi, thành công và nguy cơ sẽ luôn song hành. Cách an toàn nhất cho ba họa tiết là một họa tiết có thiết kế khác hai cái còn lại

Phương pháp này sẽ giúp chúng ta kết hợp các họa tiết không giống nhau, chúng ta một lần nữa dựa vào kích thước trung bình. Quan sát chiếc lược của Tyrone Power (ảnh minh họa), bằng cách duy trì thích hợp sự tương phản và kích cỡ với các thành phần trong trang phục, ông làm tổng thể trở nên táo bạo hơn. Giống vậy, với minh họa bên dưới, kích thước họa tiết xương cá của suit, kích cỡ họa tiết caro của sơ mi, độ rộng sọc cà vạt đều phù hợp với tỷ lệ và đối trọng với phần khác. Phần viền của khăn túi cũng thể hiện tầm vóc của outfit đa họa tiết này.

 

 

MIXING THREE PATTERNS WHEN TWO ARE THE SAME

 

 

Chúng ta đề cập tới phối ba họa tiết với hai họa tiết giống nhau, như hai kẻ sọc với caro, hay hai caro với kẻ sọc. Cách an toàn để đảm bảo là dùng hai họa tiết giống nhau cùng kích cỡ trong khi chọn họa tiết khác có sự tương thích trực quan với cả hai. Ở ví dụ này, hai họa tiết kẻ sọc vốn đã hợp lý bởi ưu điểm từ kích thước khác nhau của chúng, trong khi cà vạt tô điểm thêm với họa tiết không phải kẻ sọc

Tương tự như trên cho check-on-check bên dưới, họa tiết caro nhỏ của sơ mi được đóng khung bởi họa tiết kẻ ô lớn của suit. Khi sử dụng họa tiết với hai thiết kế giống nhau, họa tiết thứ ba khác biệt được đưa vào để nhận lấy sự nổi bật khỏi hai họa tiết trên.

Chú ý sự hữu ích của cà vạt họa tiết lớn trong việc hòa hợp các họa tiết của trang phục. Với tất cả cà vạt, mô típ vòng tròn mở, khoảng trống lớn đủ khả năng cho sự phối hợp bề mặt. Đa họa tiết yêu cầu ít nhất một họa tiết lớn để cân bằng tốt hơn, và cà vạt với họa tiết lớn hơn hẳn thường là công cụ hữu hiệu để làm việc này.

 

MIXING THREE PATTERNS OF THE SAME DESIGN

Không khí tiếp tục loãng hơn ở độ cao này, chúng ta rời khỏi vòng tròn của những món đồ một màu, và những quy luật; hướng dẫn bây giờ dựa vào trực giác và kinh nghiệm. Dùng ba họa tiết dù là kẻ ô hay kẻ sọc đều rất dễ thất bại bởi rất nhiều biến số, của truyền thống thanh lịch, tuy nhiên, sự phối hợp cần đầy đủ kế hoạch và sự tự ý thức. Sự hội tụ ánh nhìn của người quan sát như là đỉnh cao phong cách hay sự tự cao phô trương, tùy thuộc kỹ năng người mặc.

Một lần nữa, kích thước là bản vẽ của thành công. Tương tự cách làm với hai họa tiết giống nhau, ba họa tiết giống nhau cần có kích thước khác biệt hẳn ở cả ba. Đôi khi sự phối hợp bộ ba họa tiết trở nên dễ dàng hơn khi có kích cỡ sắp xếp từ nhỏ đến lớn, bắt đầu từ nhỏ nhất và tăng dần lên.

 

 

Nhìn vào sự sắp xếp của Basil Rathbone (trên cùng). Bắt đầu với tattersall nhỏ của sơ mi, anh ấy xây dựng với họa tiết caro răng sói của jacket, mở rộng với khăn túi ngực kẻ ô lớn. Tương tự, hoàng tử Charles (giữa) dùng ba họa tiết kẻ ô với sự quý tộc.

Những họa tiết hình học cơ bản tương tự có sự thành công với ba họa tiết kẻ sọc. Phối hợp ba kẻ sọc, bắt đầu với họa tiết nhỏ nhất và mở rộng ra về kích cỡ. Xây dựng trên kích cỡ của họa tiết kẻ sọc, sự sắp xếp này dựa vào kích thước và tỉ lệ.

 

MIXING FOUR PATTERNS

Đã đến được đỉnh cao của phối họa tiết, chúng ta thấy ở điểm này có cảm hứng hơn hẳn. Những người mặc đẹp tiếp theo có lẽ xâm phạm các điều luật về phối họa tiết trong cuốn sách này. Bí mật lớn nhất toàn thế giới này yêu cầu các Dandies (Tom Wolfe) ăn mặc thật độc đáo. Họ thưởng thức sự thử thách trong một trận đấu tuyệt vời. Đó là nghệ thuật hay chỉ là hư không?

 

 

Fres Astaire (ở giữa bên phải) một lần đã so sánh việc mặc đẹp như việc chuẩn bị cho các chương trình của ông- ông diễn tập rất nhiều lần để cho thành thục.

Luciano Barbera (hình dưới) một trong những người đàn ông có taste cá nhân và quy tắc ứng xử được coi là tiêu chuẩn cho thước đo sự thanh lịch của menswear. Học cách mà ông phối hợp, dù ông dùng bốn họa tiết khác nhau- windowpane jacket, sơ mi oxford kẻ sọc, cà vạt caro, khăn túi bằng lụa- không món nào tạo sự chú ý riêng cho mình. Các chi tiết của trang phục trở thành một thành phần của tổng thể, Barbera hiểu rằng dùng bốn họa tiết khác nhau mà không quá lố. Ăn mặc ở trình độ cao hiếm thấy này nhìn vào toàn là các nghịch lý, càng nhiều sự tưởng tượng và taste được đưa vào, càng có nhiều sự tế nhị được tạo ra.

 

 

Dù không cùng đắng cấp với ba người hiếm có của thời trang nam kia, Tyrone Power (trên cùng) có thể là người đàn ông đẹp trai nhất mà biết cách ăn mặc tốt. Anh ấy đây, cùng mới mô típ bốn họa tiết, được hỗ trợ bởi kích cỡ và mức độ tương phản. Trong khi toát ra “không gì ngoài sự tự nhiên” sự phối hợp này rất tuyệt vời.

Nơi mà Duke of Windsor gõ cửa về sự phối hợp trang phục, không ai khác có thể nhận thức được những ý nghĩa ban đầu của Fred Astaire về phong cách thiên phú, mọi thứ ông mặc đều duyên dáng và quyến rũ. Vài người có thể phối đồ như vậy mà không trở nên ngu ngốc. Chúng ta sẽ bước ra ngoài với đôi chân và suy nghĩ về họa tiết thứ 5, có lẽ sẽ ở cổ chân

Câu chuyện này sẽ không kết thúc được nếu không nói gì về Duke of Windsor. Dù biết rằng ông chỉ có chút ít những thứ khác để tự giải trí bên cạnh những trang phục của mình, ông vẫn có sự phối hợp mà không thể bắt chước được, với bề ngoài của Duke từ nguồn cung cấp vô tận về các họa tiết đặc thù. Tự thân ông là một kho tàng kiến thức về thời trang.

 

– HẾT PHẦN II

 

– Be classy, be nice –