• Series bài dịch từ bản tiếng Anh chính thức của cuốn Dressing the Man, tác giả Alan Flusser; do Dexterlegant thực hiện với sự giúp sức của các cá nhân: Nhân Nguyễn, Nhân Lê.
  • Sách có độ dày 320 trang, phần nội dung chính dự trù là 13 vạn chữ, sẽ được chia ra Post thành nhiều phần theo sự biên tập của Dexterlegant.
  • Dexterlegant xin phép lược bỏ phần Lời mở đầu của cuốn sách và bắt đầu dịch từ chương đầu tiên
  • Bản dịch hướng tới việc bám sát bản gốc nhất có thể, cả về nội dung, hình thức trình bày và hình ảnh minh họa.
  • Đây là bản dịch không chính thức, không được kiểm duyệt bởi tác giả hay bất kỳ cơ quan/ tổ chức có chuyên môn thẩm quyền nào.
  • Dự án này do cá nhân Dexterlegant triển khai, không có bất kỳ mối liên quan nào tới vấn đề phát hành, quảng cáo, biên soạn của tác giả.

 

FOOT DECORUM 

PHẦN I

George Frazier, người phụ trách cho tạp chí huyền thoại về thời trang trong những năm 1960s Esquire, đã có một câu nói gói gọn về ăn mặc của nam giới: “Muốn biết một anh chàng ăn mặc tốt hay không? Hãy nhìn xuống!”. Có một học thuyết nói rằng bất kỳ người đàn ông nào tôn trọng những đôi giày tốt đều đang tiến gần tới thành công, bởi anh ấy hiểu thấu được những giá trị đang có từ dưới chân của mình.

Trong khi những đôi giày kết nối một cách rất tốt các giác quan về thời trang của đàn ông, taste của anh ta về những đôi giày cũng nằm trên một quy luật: càng nhiều trí tưởng tượng và sự cố gắng được đưa vào, thì càng có nhiều sự tinh tế được tạo ra.

 

SOLES OF COMFORT:

Những đôi giày đầu tiên có phần đế, với cấu trúc từ da hoặc gỗ. Mô phỏng lại hình dáng mà không kèm theo một thiết kế nào khác của bàn chân, nó được giữ bởi một mảnh da chạy ngang qua, hay là buộc dây. Da đã chứng minh được sự bền bỉ, sự tiện lợi trong sử dụng, và mềm dẻo hơn là gỗ. Khi những đôi giày bắt đầu trở nên vừa vặn hơn, sự nổi bật của da được tăng lên, vì nó là một trong số ít chất liệu bao phủ bên ngoài tốt mà có thể cho không khí lưu thông, trong khi vẫn đủ khả năng bảo vệ tối đa đôi chân bạn khỏi tác động môi trường.

Tuy nhiên, những đôi giày đầu tiên của đàn ông đã lộ ra nhiều khuyết điểm không tên, nhưng với đa phần sự tiến bộ của những người đàn ông hiện đại, độ bền của những đôi giày vẫn là một đặc tính then chốt. Một đôi giày với da được làm tốt, có thể đưa đến sự phục vụ tốt nhất. Những đôi giày được chú ý hàng đầu có phần da mặt (mặt trên của đôi giày) được lấy từ những con vật nhỏ hơn 12 tuần tuổi. Loại da này có phần mặt tốt, đem lại độ bóng cao. Phần đế ngoài, cũng thường được làm từ da, nên được “khâu nhiễu” (welt) với phần còn lại. Cấu trúc Welt trở lại thế kỷ 15 ở Tây Âu và bao gồm việc nối một mảnh da nằm giữa các cạnh của đế và cạnh bên trong của phần upper. Quá trình này tạo ra sự thanh lịch bền vững với phần đế có thể thay và sửa chữa nhiều lần mà chỉ tạo ra sự tổn hại nhỏ nhất tới phần da mặt.

Phần đế của những đôi giày tốt nhất thường được thuộc thảo mộc, để có sự bền bỉ và mát mẻ, các mối chỉ được giấu trong những đường rãnh đặc biệt xung quanh phần đế. Đế trong và lót cũng được làm từ da, bởi chúng thấm hút mồ hôi mà không sinh nhiệt, giúp cho đôi chân được thở và đôi giày giữ được dáng của chúng. Phần gót làm thủ công tốt là được làm từ rất nhiều lớp da ép lại cùng nhau bằng những chiếc đinh ghim bằng đồng, hiệu ứng lớp này tạo nên một phần đệm tuyệt vời nhất, hỗ trợ tốt, và đầy mạnh mẽ. Cuối cùng, hình dáng của những đôi giày hạng nhất nên đi theo bàn chân- thẳng ở bên trong và có những đường cong ở bên ngoài, với phần mu bàn chân ở phần trước thì lớn hơn là phần giữa của đôi giày. Nếu phần last của đôi giày (phần form gỗ mà đôi giày được ráp theo) fit với chân người mặc tốt, thì sẽ rút ngắn thời gian công đoạn break-in, một công đoạn trải nghiệm của những đôi giày mới.

Trong suốt cuộc đời mình, một người đàn ông đi bộ khoảng 115.000 dặm. Không có gì lạ khi Leonardo da Vinci, một nghệ sĩ và là bậc thầy về giải phẫu, gọi bàn chân là “kiệt tác của kĩ thuật và nghệ thuật”.

STEPS IN TIME

Kiểu dáng của những đôi giày nam giới hiện đại luôn đi cùng với cách cắt của quần. Vào thế kỷ 20, những đôi giày cao với mũi nhọn là một sự bổ sung hoàn hảo cho những chiếc quần ống ôm không có cuff. Tới năm 1905, những chiếc quần có cuff là sự hỗ trợ cho những đôi oxford với mũi tròn.

 

 

Năm 1919, những người lính đã cho những đôi oxford một sự thúc đẩy to lớn, thêm cho nó sự thoải mái sau những bước chân ngột ngạt khi đi khắp châu Âu với những đôi giày trận. Theo Esquire’s Encyclopedia of 20th Century Men’s Fashion: “Những người ăn mặc đẹp thời hậu chiến muốn có cảm giác càng thoải mái càng tốt khi anh ta mặc những bộ quần áo của mình”. Khi những bộ suit thông thường của người New York yêu cầu sự cân bằng hiện đại và những đôi giày hiện đại hơn, những đôi giày hàng đầu cũng đã phát triển cùng hướng với những chiếc cổ sơ mi cứng, high-fitting.

Giữa hai cuộc chiến, những làn sóng mạnh mẽ của thời trang nam được giải phóng, và những đôi giày là thứ đi tiên phong. Đa số những mẫu giày cổ điển ngày nay được tạo ra lần đầu tiên cho những cá nhân bởi một trong những nhà làm giày ở Anh. Cũng như những nghệ nhân Savile Row ở Anh, đã lập nên những quy chuẩn cho may đo trang phục nam suốt những năm 20 và 30, những người thợ của London’s West End đã đặt ra những tiêu chuẩn cho những đôi giày cao cấp. Tới 1929, các nhà sản xuất giày và nhà bán lẻ thông nhất rằng, cách để bán hàng là thông qua phong cách hơn là độ bền. Thời kì tỏa sáng của thời trang nam này tạo ra những đôi Half-brogue oxford, Cap-toe blucher, Plain-toe monkstrap, Wing-tip buckskin, Norwegian Lace-up, những đôi giày cho các kí giả, white buck, Weejun slip-on, và các giá trị khác nhau của ăn mặc thể thao, spectator, và ăn mặc ban đêm. Dù nửa sau của thế kỉ chỉ đóng góp chút ít và những đôi giày cổ điển, cũng giống như thời trang nam thông thường, những đôi giày thời trang đích thực đã gặp phải một chuỗi những sai lệch và ngõ cụt.

Mùa thu năm 1948, tạp chí Esquire đã có bài preview từ-đầu-tới-chân mang tên “Bold Look”, đã đề xuất rằng những người anh hùng chinh phục từ nước Mĩ sẽ xuất hiện ở thế giới mới cùng yêu cầu phải mặc tỉ lệ hơn và những bộ quần áo màu sắc. Một cách tự nhiên, để giữ vững những bước chân của mình, những đôi giày cần có bước tiến về cả kích thước và thiết kế. Từ đó đến xuyên suốt nửa sau của những năm 50, thời trang của học sinh các trường quân đội nước Mĩ thường xoay quanh những bộ suit dáng suông, natural shoulder, đi cùng với những đôi Gunboat với chi tiết Wing-tip và đục lỗ.

Khi những cựu binh tới châu Âu, họ bắt đầu chú ý tới cái nhìn uyển chuyển của người Ý. Hình thái fit sát này tương phản một cách sắc nét với những bộ sack suit của Madison Avenue. Qua 30 năm tiếp theo, đàn ông Mĩ bắt đầu đi tán tỉnh phụ nữ với những bộ quần áo và giày được thiết kế để làm cơ thể cũng như bàn chân mỗi khi xuất hiện, không chỉ nhỏ đi mà còn gầy hơn. Với phần vamp thấp hơn, mũi nhọn hơn, và được đưa ra như là một nền tảng vững chắc, những đôi giày ráp tay trọng lượng nhẹ của người Ý là một điểm nhấn hoàn thiện với phần quần ống bó. Mãi đến giữa những năm 80, khi Giorgo Armani giới thiệu những bộ Slouch suit, những thiết kế giày cho nam giới cũng bắt đầu trở lại với những tỉ lệ lớn hơn như tổ tiên của nó, những đôi Anglo- American dress shoe với cấu trúc Welt.

Trong khi cuộc cách mạng của các Peacook vào những năm 60 đã sinh ra rất nhiều sự sáng tạo, đặc biệt là bộ sưu tập những phụ kiện cho nam giới, khác với những đôi “blunt-toe” boots của Piere Cardin năm 1968, phục vụ như là một nguồn cảm hứng cho “pilgrim-toe clunkers” của Gen-X, vài năm và trong 20 năm tiếp theo, đây là một miền đất mới cho thiết kế giày nam giới. Tuy nhiên, với buổi bình minh của thế kỉ mới, giày nam tìm thấy những bước đường của nó ở những vùng đất quen thuộc. Theo sát những bước chân của những đôi giày tùy chỉnh được làm ở Edwardian-England, ngày càng nhiều hơn các của hàng bán những đôi giày với tỉ lệ cổ điển, last được làm tay hơn bất cứ thời điểm này kể từ những năm 60.

– Hết phần I –

– Be classy, be nice –