• Series bài dịch từ bản tiếng Anh chính thức của cuốn Dressing the Man, tác giả Alan Flusser; do Dexterlegant thực hiện với sự giúp sức của các cá nhân: Nhân Nguyễn, Nhân Lê, Nguyên.
  • Sách có độ dày 320 trang, phần nội dung chính dự trù là 9 vạn chữ, sẽ được chia ra Post thành nhiều phần theo sự biên tập của Dexterlegant.
  • Dexterlegant xin phép lược bỏ phần Lời mở đầu của cuốn sách và bắt đầu dịch từ chương đầu tiên
  • Bản dịch hướng tới việc bám sát bản gốc nhất có thể, cả về nội dung, hình thức trình bày và hình ảnh minh họa.
  • Đây là bản dịch không chính thức, không được kiểm duyệt bởi tác giả hay bất kỳ cơ quan/ tổ chức có chuyên môn thẩm quyền nào.
  • Dự án này do cá nhân Dexterlegant triển khai, không có bất kỳ mối liên quan nào tới vấn đề phát hành, quảng cáo, biên soạn của tác giả.

 

CHƯƠNG I: PERMANENT FASHION

PHẦN I

 

Suốt một phần tư cuối của thế kỉ 20, đàn ông tiêu không tiếc tiền vào trang phục của họ hơn bất cứ thời kì nào của lịch sử hiện đại. Một cuộc đi dạo ở các con phố mua sắm cũng sẽ đưa bạn qua một loạt các hiệu đồ nam với đủ mọi áo quần thích hợp cho mọi dịp, tâm trạng hay sở thích. Những nhà thiết kế đồ nam hàng đầu cũng trở thành những tập đoàn công khai giao dịch toàn cầu. thời trang nam giờ đây cạnh tranh với đồ nữ như một lĩnh vực kinh doanh lớn. Với các doanh nhân và triệu phú tự thân trong lĩnh vực cung ứng, đây cũng là khoảng thời gian chưa bao giờ thuận lợi hơn cho sự xuất hiện của các cơ sở góp phần phục vụ cho những quý ông bảnh bao chịu chi.

Việc làm đẹp của đàn ông ngày càng được phát triển, một phần nhờ vào sự thay đổi văn hóa theo xu hướng thể hiện cá tính bản thân, đặc biệt là những năm cuối thế kỉ XX. Suốt những năm 50 thế kỉ trước, các doanh nhân thường giấu mình trong những bộ flannel suit màu xám. Thời đại này có những quy tắc ăn mặc bắt buộc phải tuân theo, nếu bạn thử ăn mặc khác đi, bạn sẽ bị chế nhạo. Tới những năm 60, có những bước đầu tiên để thay đổi diện mạo nam giới, và cho tới đầu thiên niên kỉ mới, đã có những Peacook bước ra khỏi những cái kén màu xám kia.

Một sự phát triển tích cực của thời trang nam những năm 60s là trang phục trở thành một phương pháp giao tiếp, và nó cũng trở nên tự do hơn, các quy tắc nhàm chán phần nào bị coi như là xâm phạm quyền cá nhân. Những năm 80, đàn ông ăn mặc để trông có vẻ quyền lực, tới năm 90 thì đàn ông sành điệu xem áo quần là một phương thức khác để diễn đạt ngôn ngữ của mình.

 

 

 

 

 

 


 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Ảnh minh họa: Phong cách của đàn ông thời kỳ 30s, ảnh chụp toàn thân

 

Một trong những điều trớ trêu của thời trang, là khó khăn khi kể tên những nhân vật công chúng mà minh họa được cho những đam mê mới trong thiết kế của nam giới. Phong cách Mĩ với các chuyên gia về ăn mặc nam giới gần như là không có, tương tự thì các nhà báo thời trang từ các nước phương Tây khác cũng có khó khăn không kém; dù vẫn có các biểu tượng thanh lịch như huyền thoại Cary Grant hay Gianni Agnelli.

Nếu ăn mặc đơn thuần là những bộ đồ với mẫu thiết kế mới nhất, hay một tủ đồ đắt tiền, thì chúng ta đã phải có rất nhiều các biểu tượng thời trang. Với tôi, học cách ăn mặc cũng như xây dựng một nơi ở với phong cách cổ điển. Những đồ trang trí chuyên nghiệp, đồ nội thất đắt đỏ cũng không có được nhiều sự khác biệt nếu chũng được dùng trong một căn nhà không vững vàng. Để tồn tại trong 1 lĩnh vực ngày càng cạnh tranh, các nhà bán lẻ quyết định xây dựng thương hiệu thiết kế nổi tiếng, cho khách hàng ít lựa chọn hơn nhưng dựa trên phong cách ăn mặc của họ và sự thay đổi của thời trang. Khi thời trang thay đổi, như cách nó thường làm, người đàn ông sẽ trở lên lạc lõng.

Học cách ăn mặc đẹp không khó như tưởng tượng. Giống như chơi golf, ăn mặc là kĩ năng được mài giũa qua việc thực hành và hoàn thiện. Tôi thấy rằng ở cả 2 hoạt động, hầu hết người chơi lặp lại những lỗi sai kĩ thuật, ăn sâu vào cung cách ăn mặc, trong trường hợp này là vào tủ quần áo của bạn.

Trong khi người chơi golf có những tổ chức chuyên nghiệp để được hướng dẫn, tín đồ thời trang lại thiếu chuyên gia. Nếu không có độ bám thích hợp, vị trí và cân bằng tốt, phát đánh không có hiệu quả tốt nhất. Phát triển khả năng ăn mặc cũng không khác: nếu không thực hành, không có kiến thức cơ bản, thì không đạt được phong cách thực sự.

 

 

Ăn mặc dựa trên 2 yếu tố chính: màu sắc và tỉ lệ. Nếu biết cách mặc sao để làm nổi bật màu da, hay tỉ lệ để làm tôn lên vóc dáng, thì bạn đã đi được một nửa chặng đường. để nắm vững 2 kĩ năng này không cần nhiều năng khiếu như bạn nghĩ. Xét tới Tuxedo, chỉ gồm 2 màu đen trắng. Chỉ 2 màu đơn giản này có thể giúp đàn ông trở nên hoà nhã hơn, bạn không cần phải trở thành như Kandinsky để trông hoàn hảo nhất.

Về tỉ lệ, đây là mind-set chịu trách nhiệm về tình trạng lộn xộn hiện nay của giới sartorial. Đàn ông, cũng như phụ nữ, luôn tự hỏi rằng chiều rộng của cà vạt có to hoặc nhỏ quá hay không. Tuy nhiên câu trả lời không nằm ở thời trang mà nằm ở cơ thể mỗi người. Nó liên quan với ve áo và với kích thước của vai. Nếu một người vai rộng, cà vạt rộng hơn một chút. Nếu có vai nhỏ thì nên lựa chọn cà vạt nhỏ hơn.

Với cách tiếp cận cá nhân hóa này, học cách ăn mặc đẹp bắt đầu từ việc có logic nhất định. Tuy nhiên đàn ông thường gặp khó khăn vì thiếu hiểu biết về cấu trúc cơ thể mình. Không may rằng, một cửa hàng dù có hàng tốt đến đâu, nếu người bán hàng không có kiến thức và kinh nghiệm thì chỉ có một cơ hội nhỏ đi đúng đường mà thôi.

Vì vấn đề tài chính mà nhiều nhà bán lẻ nhỏ đã bị loại khỏi cuộc chơi trong thời gian dài. Việc chạy doanh thu khiến những người bán hàng và nhà cung cấp là những người đầu tiên phải gánh chịu. Nhiều nhà bán lẻ không muốn bỏ tiền đào tạo người mới.  Ngày nay, nếu một nhân viên bán hàng tốt, anh ta sẽ được thăng chức hoặc sẽ được thuê bởi đối thủ cạnh tranh.

Đặc biệt ở top cuối, nơi được kì vọng nhiều nhất, chuyên môn của các nhà bán lẻ cũng giảm xuống thấp nhất. chạy theo lợi nhuận khiến cho việc giáo dục nhân viên bán hàng bị xem nhẹ. Chỉ khi người kì cựu nghỉ thì nhân viên trẻ mới có cơ hội được đào tạo. Và thời trang nam giới đang thiếu những người có kiến thức như thế này.

Thu nhập của hầu hết nhưng người bán hàng là từ doanh thu dịch vụ, cho nên các “lời khuyên thời trang” của họ thường bị chi phối bởi doanh số bán hàng. Hiếm có người bán hàng nào ngăn cản khách hàng mua một bộ đồ không đẹp hoặc không thực sự vừa vặn, bởi vì áp lực phải duy trì hoặc tăng doanh số. Rất thường xuyên, ý kiến cá nhân và một nụ cười thân thiện thường là lý do cho việc nhiều người thiếu kiến thức thời trang có một tủ quần áo nhăn nhúm méo mó. Và với xu hướng phát triển ngày càng nhiều cửa hàng thời trang nam, khó mà mong đợi một sự cải thiện nhanh chóng.

Dù rằng đây là thực trạng thời trang nam thế kỷ hai mươi, trong quá khứ tình hình không đến nỗi vậy. Quãng thời gian hai mươi năm của hai cuộc Thế Chiến cũng ghi dấu thời kỳ đỉnh cao của thời trang nam ở Mỹ. Đây là lần cuối cùng việc sản xuất, bán lẻ và biên tập của ngành công nghiệp thời trang nam phối hợp cùng nhau để đảm bảo truyền đạt điều hứa hẹn từ trước: Phong cách và gu thời trang chuẩn mực. Mặc dù giai đoạn những năm 20s và 30s là thời kỳ bất ổn định của kinh tế Mỹ, nó cũng sản sinh ra thế hệ ăn mặc đẹp nhất thế kỷ hai mươi. Nhưng bài học từ thời đã qua đó, không phải là dân chuyên khi ấy mặc đẹp ra sao, mà là gu ăn mặc của đàn ông thời đó cũng không hề tệ.    

Vào thời kỳ ấy, đàn ông Mỹ được hưởng lợi từ phong trào ăn mặc cổ điển. Phong trào này khởi điểm từ việc lăng xê các gương mặt quan trọng của thời trang nam hiện đại ra sân khấu thế giới. Trước khi trở thành Vua nước Anh, ở Mỹ David Windsor được coi là ông Vua Thời trang. Chàng trai tóc vàng thừa kế ngôi báu, được biết tới rộng rãi dưới tên Hoàng tử xứ Wales và sau đó là Công tước Windsor; thăm nước Mỹ năm 1924 và lên tin trang nhất. Các thợ ảnh theo đuôi ông từ các cơ ngơi tại Long Islands của những gia đình giàu có nhất nước Mỹ tới bữa trưa cùng Tổng thống Calvin Coolidge, tới những vòng đua ngựa ở Công viên Belmont và những trận polo ở Meadowbrook.

Được coi như “người bán hàng” quần áo nam thành công nhất nước Anh, chàng Hoàng tử xứ Wales đi tới đâu, những bộ đồ trên người đều nhận được sự quan tâm sâu sắc. Vào ngày 10 tháng 09 năm 1924, tạp chí Men’s Wear viết: “Đàn ông Mỹ hứng thú với các trang phục của Hoàng tử xứ Wales hơn bất cứ ai trên thế giới. Các chuyến đi của chàng Pied Piper (câu chuyện cổ tích chỉ một người thổi sáo xứ Hamelin, Đức giúp người dân thoát nạn chuột hoành hành, có khả năng làm người khác đi theo mình bằng cái sáo ma thuật; mỗi khi nhắc Pied Piper ý chỉ một người được nhiều người đi theo sau) với phong cách sartorial đã nâng lượng đơn đặt hàng đồ nam lên một cách đáng kể. 

 

HẾT PHẦN I

 

– Be classy, be nice –