• Series bài dịch từ bản tiếng Anh chính thức của cuốn Dressing the Man, tác giả Alan Flusser; do Dexterlegant thực hiện với sự giúp sức của các cá nhân: Nhân Nguyễn, Nhân Lê.
  • Sách có độ dày 320 trang, phần nội dung chính dự trù là 13 vạn chữ, sẽ được chia ra Post thành nhiều phần theo sự biên tập của Dexterlegant.
  • Dexterlegant xin phép lược bỏ phần Lời mở đầu của cuốn sách và bắt đầu dịch từ chương đầu tiên
  • Bản dịch hướng tới việc bám sát bản gốc nhất có thể, cả về nội dung, hình thức trình bày và hình ảnh minh họa.
  • Đây là bản dịch không chính thức, không được kiểm duyệt bởi tác giả hay bất kỳ cơ quan/ tổ chức có chuyên môn thẩm quyền nào.
  • Dự án này do cá nhân Dexterlegant triển khai, không có bất kỳ mối liên quan nào tới vấn đề phát hành, quảng cáo, biên soạn của tác giả.

 

ODD JACKETS, TROUSERS & WAISTCOATS

PHẦN I

 

Đầu thế kỷ 20, thuật ngữ “sport jacket” hay “odd jacket”, không được phổ biến. Việc gia tăng số lượng nam giới muốn thư giãn hơn với jacket, đôi khi là vests- thay vì những bộ business suit- với quần flannel trắng và giày trắng. Trong khi những quý ông mặc đẹp, với khao khát thầm kín có một phong cách ăn mặc hứng khởi hơn là những bộ suit, đa phần mọi người đơn giản là không phát triển gì, họ chờ đợi sự thoải mái hơn từ trang phục vốn có. Mãi đến 1923, khi mà Ivy League phát triển, nó chấp nhận những thiết kế mới cho jacket, để dành cho thể thao ngoài trời.

Sau Thế Chiến thứ nhất, cựu binh trở về, đổ vào các tiệm tạp hóa và đồ trang trí, để lấp đầy sự thiếu thốn khi còn trong các chiến hào ở châu Âu. Thời kỳ tuổi trẻ rực lửa mở ra, chưa bao giờ mà người Mĩ quyết định thử sức với những điều mới mẻ và khác lạ như bây giờ. Các hoạt động ngoài trời, cổ vũ cho sự phát triển của thời trang, với trung tâm là trang phục cho thể thao. Sự thanh lịch của New York, có nghĩa là phải trông nổi bật nhưng vẫn thoải mái. Từ thời điểm này, ý nghĩa của sự thoải mái phát triển vững vàng cùng với thời trang nam. Chỉ trong vài năm ngắn ngủi, sport coat trở thành điểm nhấn của ăn mặc nam giới.

Jacket cho thể thao, có nguồn gốc từ Norfolk jacket ở thế kỷ 19. 40 năm sau, nó quay trở lại, với những chi tiết nguyên bản nhất. Tới 1918, nó có thể gọi là American sport jacket đầu tiên, dù nó được vay mượn khá nhiều từ Norfolk suit của Haris hay Donegal tweed, mà được các nhà sản xuất quảng cáo là “ bộ suit hoàn hảo dành cho tuổi trẻ, cả về tuổi tác hay tâm hồn, mong muốn mặc đẹp kể cả khi đi chơi”. Khi mặc cùng quần trắng flannel và straw skimmer, outfit này vượt trên cả những tiêu chuẩn mặc đẹp của kì nghỉ hè.

Cùng với những chiếc áo màu xanh dương đậm và quần flannel trắng, “đồng phục” của thời trang nghỉ mát, những người Mĩ thượng lưu đang tích lũy tủ đồ với Norfolk suit và kinckerbockers để có thể mix and match. Và ngay cả Thế chiến thứ 2 cũng không làm sụp đổ hình tượng Anh Quốc trong ăn mặc nam giới, và Luân Đôn vẫn là thủ đô của nó. Suốt thời Anglomania của những năm 20, có nhiều loại áo khoác của dân vùng cao nguyên, thích hợp với cả sinh viên hay những tay ăn chơi. Những sơi len thô, ấm của cheviot, saxony, donegal thổi vào luồng gió mới cho những loại len xù, sau này trở nên phổ biến. Tweed của người Scotland và Irish, đại diện cho đỉnh cao của chất liệu, với những người chơi thể thao ở Anh. Mặc đồ Tweed đẹp được coi là một dấu hiệu của giới quý tộc.

Hai hình thái trong thời kỳ đầu của sport coat: English drape, với phần vai vuông, ngực đầy, đường eo ôm nhẹ, phần hông fit sát; và những chiếc áo rộng của American Ivy League, không đệm và không có đường Dart, áo được treo thẳng với phần trước mềm, ve cuộn êm, và 3 khuy trước. Ví dụ là Brooks Brother Shetland sport coat, hoàn thành với 3 khuy trước đặc trưng, 2 khuy cài.

Thời kỳ này, thời trang bắt đầu đi những bước đúng đắn đầu tiên. Sự thịnh vượng sau chiến tranh cuả Mĩ đã tạo ra những “tỷ phú một đêm”, họ chi tiền cho sở thích là các quán rượu vào mùa ấm. Với những sự thay đổi của xu hướng xã hội, cần có sự thay đổi của tủ đồ, và sự tập trung thay đổi của những người dẫn đầu. Palm Beach trở thành nơi khởi nguồn của thời trang nghỉ mát ở Mĩ. Các đại diện của công chúng và nhà may, xưởng sản xuất áo quần đổ xô đến đây để giới thiệu những sản phẩm tốt nhất của mình.

 

 

Mãi đến 1923, người ta mới bắt đầu chứng kiến một số chiếc áo có thể được gọi là “odd jackets”. Những hình ảnh ở trên là về một biểu tượng ăn mặc, Milton Holden

Tới nửa sau thế kỷ 20, những chiếc áo khoác dành cho thể thao, với các chi tiết được điều chỉnh, mặc cùng với quần chất liệu tương phản như flannel hay gabardine, trở thành biểu tượng của sự thanh lịch. Trớ trêu thay, với trang phục này, nếu được làm cho quần vợt, thì nó sẽ được in logo của nhà thiết kế. Được mệnh danh là Le Crocodile bởi các tạp chí thể thao cho sự kiên trì của anh ấy ở giải tennis Pháp, Rene Lascote thêu biểu tượng của mình lên Blazer, vài năm trước khi giới thiệu mẫu Shirt huyền thoại của mình.

 

 

Nếu có bất cứ nghi ngờ nào về tài năng của người dẫn đầu về ăn mặc nam giới của Mĩ, bạn có thể tìm hiểu một người khác: Anthony Drexel Biddle, thuộc dòng họ Philadelphia Biddle. Sau này, Douglas Fairbanks Jr. từng nói rằng trong khoảng từ những năm 20 tới 30, có 2 người đàn ông luôn nằm trên top ăn mặc đẹp nhất: William Rhinelander Stewart (gia đình Rhinelander Mansion sở hữu chuỗi cửa hàng Ralph Lauren), và Biddle.

Dù những người đàn ông nhà Biddle vẫn dùng suit jacket của họ như sport coat, Biddle brooks không làm điều như vậy. Tony Biddle không chỉ là một người của công chúng, anh còn là một trong những biểu tượng hiếm hoi của thời trang nam, tự mình đặt ranh giới cho nó. Sau một thời gian, Biddle có thể mặc đẹp với khăn- cummerbund- cà vạt/ bowtie- khăn quàng cổ, cùng với sport coat bằng vải seesucker, mặc ngoài áo len tennis, cùng với chiếc quần full cut, rộng, có cuff và màu trắng.

Không lâu sau, sport coat trở thành tâm điểm trong tủ đồ. Bây giờ, dễ dàng tìm được trong tủ đồ của một anh chàng ở thành thị, một chiếc bằng vải xám pha tốt, hay có thể là Morning/ travel jacket, được dùng cho những sự kiện ít trang trọng, như là những cuộc gặp mặt vào buổi chiều.

 

 

 

HẾT PHẦN I