• Series bài dịch từ bản tiếng Anh chính thức của cuốn Dressing the Man, tác giả Alan Flusser; do Dexterlegant thực hiện với sự giúp sức của các cá nhân: Nhân Nguyễn, Nhân Lê.
  • Sách có độ dày 320 trang, phần nội dung chính dự trù là 13 vạn chữ, sẽ được chia ra Post thành nhiều phần theo sự biên tập của Dexterlegant.
  • Dexterlegant xin phép lược bỏ phần Lời mở đầu của cuốn sách và bắt đầu dịch từ chương đầu tiên
  • Bản dịch hướng tới việc bám sát bản gốc nhất có thể, cả về nội dung, hình thức trình bày và hình ảnh minh họa.
  • Đây là bản dịch không chính thức, không được kiểm duyệt bởi tác giả hay bất kỳ cơ quan/ tổ chức có chuyên môn thẩm quyền nào.
  • Dự án này do cá nhân Dexterlegant triển khai, không có bất kỳ mối liên quan nào tới vấn đề phát hành, quảng cáo, biên soạn của tác giả.

 

THE DRESS SHIRT

 

THE PATTERNED DRESS SHIRT

Nước da cũng đưa ra những sự lựa chọn về họa tiết. Một lần nữa, mức độ tương phản của nước da ở phía trên sẽ giúp chỉ ra mức tương phản phù hợp cho phía dưới. sọc hairline, sọc pin, sọc chì, sọc mờ, sọc Bengal và các loại kẻ sọc khác chiếm đa phần trang phục nơi công sở của nam giới. Trong các loại kẻ ô, thì Pin (ô nhỏ), cột hay hình hộp nhỏ là các hình mẫu được đánh giá cao với hình ảnh ở nơi làm việc

 

 

Trong khi khó để sở hữu quá nhiều những chiếc sơ mi đơn giản màu xanh dương sọc trắng, thì những chiếc áo kẻ ô nhỏ sẽ chiếm ưu thế lớn trên nền màu xanh dương. Bởi các họa tiết kẻ ô nhỏ trông như là một màu khi ở khoảng cách xa, thay thế những chiếc áo kẻ ô cho những chiếc áo xanh dương một màu dẫn đến sự tinh tế lớn hơn mà ít nguy cơ hơn. Họa tiết sọc hay kẻ ô với màu đỏ, nhấn mạnh bộ suit với một nước da hồng hào hơn, trong khi vàng hay họa tiết màu ánh kim giúp ích với những người tóc vàng. Màu xanh lá trong họa tiết kẻ sọc hay các kẻ ô đơn giản với nền trắng sẽ trông có vẻ phong cách hơn, đặc biệt với những bộ suit navy hay gray bằng len chải kĩ.

Với sọc nền trắng hay kẻ ô, cổ trắng luôn là một điểm chú ý, và nguồn gốc của nó không nên bị lãng quên. Phần cổ trắng tương phản này trở lại trong những ngày tháng của cổ áo tháo rời được. Ngày nay, chỉ có cổ tròn (tuyệt hơn nếu dùng Pin) với độ mở lớn, mẫu cutaway là đủ phong cách để tạo được sự tương phản với màu sắc hay họa tiết của thân áo. Trái với thông thường, cổ trắng tương phản không bắt buộc phối với French Cuff màu trắng, dù nó có thể hợp với mắt bạn. Và dù trong khi phối với French Cuff là hợp lý, cuff dùng nút không có sự kết nối cần thiết với chiếc sơ mi có cổ trắng tương phản.

 

DRESSING THE HAND:

Cuff của sơ mi thường phát triển song hành cùng phần cổ áo, và suốt thế kỉ 19, cuff và cổ áo chung nhau nhiều đặc điểm. Cũng như những chiếc cổ áo đơn được vát tròn hay vuông vắn, cuff cũng có hình chữ nhật và được dán cứng. Cuff cũng có thể là đơn hoặc đôi, nhưng với những form sau này nó trở thành một dấu hiệu của sự trang trọng. Cuff tháo rời, cũng như cổ áo, có thể thay thế khi bị bẩn.

Vào thế kỉ 19, cuff thường không cài nút bên mà thường được giữ khoảng nửa inch dưới tay áo khoác, vào cái thời mà sơ mi thường là áo lót và được coi như là lớp bảo vệ giữa người mặc và các lớp ở ngoài. Theo nguyên tắc, cuff hiện đại tuân theo các tiêu chuẩn thẩm mĩ của ngày trước, với sự gợi ý là một phần vải thừa ra ở dưới có thể làm tay bạn trông dài ra, nếu tay áo khoác đúng độ dài. Người có tay ngắn nên khai thác vào điểm này.

 

 

Từ khi mà những cử chỉ của tay cần phù hợp với biểu cảm của gương mặt trên phim ảnh, sự quan tâm về phần tay áo cũng tăng thêm. Tay chơi nổi tiếng người Ý ở đầu thế kỉ 20, Gabriele D’Annunzio, nói rằng: “Shooting his cuff”. Phần cổ áo cứng và Cuff làm gia tăng thêm những tiểu  tiết cho ông ấy, để tiến dần đến sự hoàn hảo.

Sự tranh luận về cổ áo cứng, riêng biệt với cổ áo mềm, được may liền vào đã biến mất vào thời gian mà Fred Astaire sử dụng cổ áo button-down. Bậc thầy người Mĩ ở giai đoạn này, có phong cách mềm mại với như chiếc áo Brook cổ button-down của mình, ông mặc chúng với gần như mọi thứ: DB suits, dressy wedding tie, áo len cardigan. Ông dùng thêm Pin ở cổ áo để trông giống một “boss” hơn. Có lẽ một chút linh hoạt hơn khi thực hiện, như việc Astaire cuộn ngược cuff áo của mình lại, tạo nên một nếp gấp hoàn hảo với phần cổ áo cuộn của mình.

Bạn nghĩ rằng Cuff được thiết kế đơn giản như là một chi tiết nằm giữa tay áo và cổ tay? Jean Cocteau thì lại không. Giống như người đồng hương Stephane Grappelli làm với cây violin của mình, Cocteau làm tăng phần trang trí của cổ tay đó với cái nhìn nghệ thuật, làm đẹp hơn phần bàn tay với cùng sự sáng tạo ông ấy dành để giải quyết những vấn đề về thẩm mĩ của mình.

 

THE SHIRT MONOGRAM

Khi giặt ủi lần đầu tiên được đưa khỏi khuôn khổ từng gia đình nhỏ lẻ, thì các chữ cái được viết lên áo được sử dụng như một kí hiệu riêng để phân biệt chủ nhân của nó. Trong thời hoàng kim của ăn mặc nam giới, các chữ cái được làm một cách chắc chắn trên trang phục, khởi đầu từ khóa của thắt lưng, và cả khăn tay là món quà tặng phổ biến từ chú rể gửi tới những người phù rể. Ngày nay, vài người cân nhắc chuyện khoe ra những chữ cái đầu tên, trong khi những người khác lại coi đó như một dấu hiệu của cá nhân và chất lượng.

Từ lúc dress shirt vẫn được coi là áo lót cho tới cuối những năm 30, đa phần các chữ cái đó được ẩn khỏi mắt người khác, có khi là ở dưới dùng của đuôi áo sơ mi hay ở trên áo vest. Khi vest bắt đầu biến mất và đàn ông thì không mặc áo khoác ở nơi công cộng, chi tiết nhỏ này trở thành một dấu ấn riêng biệt.

Tùy thuộc vào taste và độ lớn hay theo những vị trí dễ thấy mà phải cẩn trọng. Làm chi tiết này ở cổ áo hay cuff sẽ thể hiện sự thiếu tinh tế. và cũng như đa phần vấn đề của đàn ông, thì ít hơn sẽ tốt hơn.

 

 

Với những chữ cái được viết trên áo như một cái chạm nhẹ tới đẳng cấp của bạn, phong cách của chữ cái đó nên đơn giản và nhỏ, không cao hơn ¼ inches, nằm ở ít nhất là 4 inches tính từ bên trái  đường mép của trung tâm áo sơ mi. Nếu áo có túi, chi tiết này thường đặt ở đó hay đối diện ở phần giữa của đường viền phía trên. Ban đầu chúng được làm bằng tay. Bởi có kích thước nhỏ, nó thường tương phản với các màu tối hơn hay các màu khác của sơ mi. Nếu vải có nhiều màu, thì chi tiết này thường làm với một trong các màu sắc đó. Vài người có màu sắc ưa thích, như vàng hay tím, tùy theo phong cách cá nhân.

Chi tiết này của Tyrone Power được làm rất nhỏ, và trở thành một điểm thu hút sự tò mò. Người Anh và Mĩ, với những chiếc túi ở vị trí dễ thấy nhất, khoảng 9 inches từ điểm dưới của cổ. Thay vào đó, những chiếc huy hiệu của đàn ông châu Âu hỗ trợ cho phong cách của họ. Đặt nó dưới góc nhìn thẳng, các chi tiết nằm thấp hơn, thường khoảng 14 inches từ cổ hay 4 hoặc 5 inches trên thắt lưng. Với 2 vị trí này, sẽ trông tinh tế hơn.

 

 

Trong khi phong cách Continental thì mặc những chiếc áo một hàng khuy không cài, thắt lưng ở vị trí giữa phần mở của áo ở đằng trước và điểm cuối của cà vạt. Cà vạt phẳng, đi qua phần trước của áo sơ mi, không cho phép gì khác ngoài một chút của những chữ cái nhỏ kia lộ ra. Không có phần thừa ra nào, chi tiết này như là một biểu tượng của người sở hữu nó.

Fred Astaire, với một phần tư tay áo được lộ ra ngoài, là dấu hiệu cá nhân của một người trong giới showbiz, hay một người có ảnh hưởng  với nhiều đặc quyền, thường xuyên sử dụng bàn tay của họ. Tuy nhiên, sự phô trương tạo ra nhiều câu chuyện hơn là trên sân khấu, và có một điều luôn đúng: dấu ấn của phần tay áo, khi nằm ở phần trên cánh tay chắc chắn sẽ củng cố thêm cho một minh chứng về may đo.

 

– HẾT PHẦN IV –