• Series bài dịch từ bản tiếng Anh chính thức của cuốn Dressing the Man, tác giả Alan Flusser; do Dexterlegant thực hiện với sự giúp sức của các cá nhân: Nhân Nguyễn, Nhân Lê.
  • Sách có độ dày 320 trang, phần nội dung chính dự trù là 13 vạn chữ, sẽ được chia ra Post thành nhiều phần theo sự biên tập của Dexterlegant.
  • Dexterlegant xin phép lược bỏ phần Lời mở đầu của cuốn sách và bắt đầu dịch từ chương đầu tiên
  • Bản dịch hướng tới việc bám sát bản gốc nhất có thể, cả về nội dung, hình thức trình bày và hình ảnh minh họa.
  • Đây là bản dịch không chính thức, không được kiểm duyệt bởi tác giả hay bất kỳ cơ quan/ tổ chức có chuyên môn thẩm quyền nào.
  • Dự án này do cá nhân Dexterlegant triển khai, không có bất kỳ mối liên quan nào tới vấn đề phát hành, quảng cáo, biên soạn của tác giả.

 

BUSINESS CASUAL

PHẦN I

 

Ăn mặc trong công việc từng là một điều vô thức. Bạn tắm rửa sạch sẽ, mặc vào một trong ba hay bốn bộ màu navy hay xám, vải trơn hoặc là kẻ sọc, sự vinh quang vượt thời gian ngay lập tức được hội tụ. Sự lựa chọn là của bạn. Thật khó để làm điều gì đó quá lớn gây ra lỗi thời trang khi mặc suit.
Nhưng trong thời kỳ của những trang phục lao động, những quy luật đã được nới lỏng. Sự đam mê và giàu lên nhanh chóng của các dự án khởi nghiệp trên Internet vào những năm 90 đã cổ vũ cho Eastern Establishment tiếp nhận những xu hướng thời trang từ thung lũng Silicon hơn là Savile Row. Tiêu chuẩn ăn mặc nơi công sở tồn tại trong nhiều thế hệ nhưng đã biến mất, tạo nên sự ghép nối của các tiêu chuẩn mới xuất hiện, chưa từng thấy ở các văn phòng của người Mĩ.   
Trên con đường thay đổi từ mô hình làm việc cổ điển sang kiểu thoải mái hơn, sự ăn mặc giảm độ trang trọng (dress-down) phù hợp cho tất cả, đảm bảo kết thúc sự vật lộn của nam giới trong việc tìm kiếm một phong cách ăn mặc nơi công sở mà không gây giảm uy tín trong công việc của họ.
Sự xuất hiện của trang phục không cà vạt ở những phòng điều hành công ty đánh dấu cho sự thay đổi đơn lẻ quan trọng nhất trong thời trang nơi công sở ở thời đại của chúng ta. Ngoại trừ tầng lớp lao động với cổ áo xanh dương, hay xu hướng Cao Bồi Taming the West; thì cổ áo, cà vạt, waistcoat, và dress coat vẫn là nền tảng của ăn mặc trong công việc của nam giới trong gần hai trăm năm qua. Với sự dân chủ hóa các dress code ở công ty, thêm vào những ngày thứ Sáu ăn mặc thoải mái (casual-Friday) thay thế cho những cách ăn mặc truyền thống ít nhất một ngày trong tuần cho hơn 90% nhân viên công sở ở Mĩ.
Sự thư giãn của các Dress code tại các công ty làm giảm bớt những rào cản về thứ bậc, thứ dễ gây nản chí cho bầu không khí nơi làm việc. Hoặc nỗi sợ hãi vì sự xuất hiện của old-fashion hay các hình thức của phong trào văn hóa, những người quản lý đã nhảy vào việc dress down
Bất kể những ưu điểm của nó, business casual có sự phức tạp đối với những người đàn ông nghĩ bản thân họ nằm ngoài thời trang. Khi thang máy bị kẹt, cùng với chiếc áo cổ mở và quần casual, đa phần những người điều hành vẫn có một bộ suit dự phòng và một cặp cà vạt ở nơi làm việc của họ, dành cho những cuộc họp bất ngờ. Ở đa phần các công ty, ăn mặc theo old- economic (trong ngữ cảnh này, tạm dịch là kiểu cũ) (nghĩa là suit và cà vạt) vẫn phù hợp cho các cuộc gặp mặt và những khác hàng thuộc old-economic. Cố gẳng chuyển đổi giữa hai dress code trong khi kết hợp giữa các công việc nội bộ với công việc khi gặp khách hàng làm nhiều người cảm thấy chùng xuống, những quy tắc ăn mặc cũ kĩ dần bị vứt bỏ.
Sự khởi đầu của casual- Friday nhanh chóng kéo theo phong trào ăn mặc thoải mái nơi công sở, lay động tận gốc rễ tư tưởng ăn mặc của các doanh nhân, gia tăng khao khát để trông và cảm thấy thoải mái hơn. Phong cách hướng tới khách hàng (consumer-driven style) đã dẫn sự đến hiện đại hóa tủ đồ nam giới với những lời nhắn của nó về chức năng và sự thoải mái. Với những bộ trang phục casual treo bên cạnh những bộ suit, được mặc để làm tăng hay giảm độ trang trọng theo từng dịp. 
Những thử thách được đặt ra bởi việc ăn mặc thoải mái hơn nơi công sở không nên phân tán sự chú ý của đàn ông vào mục tiêu lớn là trở thành một người am hiểu về ý nghĩa của những bộ trang phục business.Những mong đợi của khách hàng tiếp tục đặt ra những quy tắc ăn mặc cho những người quản lý doanh nghiệp, cách ăn mặc thường ngày của họ cần nhạy cảm với khách hàng hơn, với tầm quan trọng tương đương việc mài dũa những kĩ năng ngôn ngữ và thuyết trình, mà những người quản lý đầy tham vọng luôn tận tâm với nghề nghiệp của họ. Từ khi trang phục là cái nhìn phi ngôn ngữ có quyền lực nhất của giao tiếp, tại sao chúng không trở thành một sức mạnh hiệu quả cho chiến lược kinh doanh tổng thể của mỗi người. Và với hiện tượng ăn mặc thoải mái hơn nơi công sở giúp bỏ đi sự kỳ thị đối với những người dành nhiều nỗ lực trong những thứ họ mặc, thời gian không bao giờ thuận lợi hơn thế.
Ý tưởng về “trang phục thích hợp cho công việc” được mở rộng để bao gồm những lựa chọn về dress down. Dù match được với phong cách của khách hàng với những outfit ít trang trọng hơn, để làm anh ta cảm thấy thoải mái hơn, hay đưa ra ngoài những họa tiết kẻ sọc hoặc đục lỗ để làm chủ tình hình này, “business casual dressing” nên được sử dụng thay vì bị từ chối như là một món vũ khí trong kho vũ khí của các doanh nhân. Kết quả nên là một phong cách thời trang phù hợp cho công sở và một tủ đồ đủ khả năng làm liền mạch diện mạo của một người từ trong công việc cho tới những ngày cuối tuần.

GUILDLINE FOR BUSINESS APPROPRIATE DRESS
•    Đầu tiên là sự sạch sẽ gọn gàng. Khách hàng ưa thích một diện mạo chuyên nghiệp và đứng đắn hơn. Ăn mặc casual hơn cũng không chấp nhận sự luộm thuộm, nham nhở hay không được giặt giũ cẩn thận.
•    Khi có sự nghi ngờ về trang phục đúng đắn cho những buổi gặp mặt riêng, hãy chọn suit. Dress down vẫn là cái gì đó mới mẻ ở trên thương trường, không tạo được sự lĩnh hội về hình ảnh chuyên nghiệp và quyền lực như những bộ suit cổ điển.
•    Nếu không chắc chắn về mức độ trang trọng của nơi bạn sắp đến, trang trọng hơn vẫn là sự đặt cược an toàn. Bằng cách ăn mặc trang trọng hơn, không chỉ gửi tới một lời khen ngợi cho khách hàng, mà bạn còn có thêm nhiều sự lựa chọn để bỏ bớt một hoặc hai thứ trong outfit khi cần thiết.
•    Ăn mặc ngang với cấp trên, và đừng bao giờ ít trang trọng hơn với cấp dưới. Cẩn thận khi ăn mặc với một cách thức thư giãn hơn, bạn không còn trông giống như một người có thẩm quyền nữa.
•    Bất cứ trang phục nào bạn chọn để đi làm, đảm bảo chúng có cùng những đặc điểm như một bộ suit tốt: chất liệu tốt, may tốt và fit tốt. Mua chất lượng tốt nhất mà bạn đủ khả năng. Giáo dục về trang phục của là sự đầu tư cho tương lai của bạn.
Trang phục Business-casual được chia thành nhiều mục nhỏ biểu thị những giá trị khác nhau của mức độ trang trọng, như active-casual, sporty-casual, smart-casual, như một xu hướng được biết đến ở Anh. Trong niềm yêu thích về sự đơn giản và cấu trúc, tôi chia nó làm 2 phần chính: dress-up business casual và dress-down business casual. Dress-up business casual trải dài từ dress-down suit tới một tập hợp các kiểu áo có hình dáng gần gũi với áo khoác may đo mà không đeo kèm cà vạt. Với những sự lựa chọn hướng về phía jacket (jacket-driven), nhiệm vụ là giao tiếp với cùng mức độ của quyền lực và tính chuyên nghiệp như là những bộ đồng phục truyền thống nhưng ít cứng nhắc hơn.
Thay vào đó, dress-down business casual là những trang phục 2 mảnh nơi công sở nằm bên dưới những outfit hướng đến jacket (jacket-oriented outfit) về độ trang trọng nhưng vẫn trên những món đồ jean và T-shirt. Trái với Wall Street hay Wharton School có thể có những lý do ngây thơ, bỏ đi những bộ đồng phục với suit và cà vạt, tăng cường những bộ đồng phục với khaki và polo shirt. Khi ăn mặc thoải mái nơi công sở có ý định trở nên thoải mái và ít trang trọng hơn, thay thế cho những bộ suit cổ điển với cà vạt, nó cũng giải thích về sự truyền đi hình ảnh businesslike một cách có chủ đích. Trái với những suy nghĩ thông thường, không có sự phối hợp nào của dress pant và shirt có được quyền lực đủ nặng để tiếp cận với những bộ business suit cổ điển.
Với những chú ý đó, có nhiều cách để tạo nên một mô hình trouser-shirt (quần âu-áo) với diện mạo của một nhà quản lý và trông giống như trang phục cho công việc hơn, điều đó sẽ được giải quyết sau. Tuy nhiên, dress-up business casual có khả năng cao hơn duy trì được cả tính sartorial cũng như thích hợp với xã hội trong thời gian dài, và đó là lí do tại sao nó được nhấn mạnh trong chương này.

 

DRESS-UP BUSINESS CASUAL: THE THIRD WARDROBE
Trước khi đến với sneaker và quần jean vào cuối tuần, nếu một anh chàng phải ra ngoài xã hội, anh ta phải bước ra ngoài trong một thứ được gọi là “tailored sportwear”. Anh ấy sẽ phô ra những outfit ba mảnh gồm sportcoat hay áo len với dress pant, và một chiếc sport shirt cổ mở. Dress-up business casual là một bản cập nhật cho cái gọi là công thức mix-and-match của thời trang trước đây, với việc thêm vào một cái búng tay của sự thoải mái với dấu ấn cá nhân được gia tăng.
Ngày nay, đa phần tủ đồ của đàn ông là những bộ suit ảm đạm cho những ngày làm việc, và những bộ đồ cẩu thả cho cuối tuần. Để lấp đầy chúng mà không cần tới kẻ sọc hay là đồ jeans, dress-up business casual đưa ra nhu cầu về phong cách ăn mặc và tủ đồ nằm đâu đó ở giữa, kết hợp những chiếc jacket cấu trúc mềm và dress trousers với áo len chất lượng cao và sport shirt. Không may, làm một outfit với các thành phần riêng lẻ yêu cầu kĩ năng ăn mặc mà đàn ông chưa bao giờ được học ở môi trường độc quyền chỉ hướng về suit.

 

– HẾT PHÂN I