DRESSING THE MAN: NECKWEAR (CHƯƠNG VIII) – PHẦN VI

  • Series bài dịch từ bản tiếng Anh chính thức của cuốn Dressing the Man, tác giả Alan Flusser; do Dexterlegant thực hiện với sự giúp sức của các cá nhân: Nhân Nguyễn, Nhân Lê.
  • Sách có độ dày 320 trang, phần nội dung chính dự trù là 13 vạn chữ, sẽ được chia ra Post thành nhiều phần theo sự biên tập của Dexterlegant.
  • Dexterlegant xin phép lược bỏ phần Lời mở đầu của cuốn sách và bắt đầu dịch từ chương đầu tiên
  • Bản dịch hướng tới việc bám sát bản gốc nhất có thể, cả về nội dung, hình thức trình bày và hình ảnh minh họa.
  • Đây là bản dịch không chính thức, không được kiểm duyệt bởi tác giả hay bất kỳ cơ quan/ tổ chức có chuyên môn thẩm quyền nào.
  • Dự án này do cá nhân Dexterlegant triển khai, không có bất kỳ mối liên quan nào tới vấn đề phát hành, quảng cáo, biên soạn của tác giả.

 

NECKWEAR

PHẦN VI

 

THE FOUR-IN-HAND:

Thuật ngữ “four-in-hand” cho nút thắt trượt này, đã sử dụng khắp thế giới, trở nên phổ biến vào cuối thế kỷ 19. Nguồn gốc chính xác của thuật ngữ này, đến nay vẫn còn chưa được biết rõ. Có khi, nó được cho là sự nhắc về Four-in-hand Club, được thành lập tại Anh vào thế kỷ 19 bởi những người trẻ yêu thích đua mô tô, và chấp nhận kiểu thắt này cho cà vạt của họ. Hoặc, có thể nó là sự nhớ về những cuộc đua ngựa tứ mã. Những nút thắt four-in-hand mới rút ngắn thời gian để thực hiện hơn, và đem lại nhiều sự nam tính hơn là những chiếc nơ kia.

Với sự tương phản và hòa hợp, những thiết kế của cà vạt xích gần hơn tới nghệ thuật hội họa, tuy nhiên thắt nó lại giống như điêu khắc. Cách thức mà những chiếc cà vạt này được thắt yêu cầu những ý nghĩa đúng đắn về sự đóng dấu cá tính của bạn lên đó. Qua thời gian, những nghi thức của đàn ông được phát triển hướng tới việc biểu lộ những phong cách cá nhân. Đa phần đàn ông được giới thiệu với sự giáo dục về những cách trang trí của cà vạt bởi những ông bố của họ. kể từ khi mà số đông tiếp tục quan tâm tới sự truyền bá sớm này như là một điều gì bất khả xâm phạm, số ít thì trở lại với những thủ tục này, theo một cách sáng tạo hơn. Luciano Berbara- nhà thiết kế cho nam giới- một trong những Tastemarker đáng khâm phục nhất của Ý, đã chia sẻ những suy nghĩ của ông về mối quan hệ với cà vạt: “Cà vạt đi theo văn hóa. Vào những năm 50, tôi dùng nơ. Những năm 60, tôi thử Windsor. Tới năm 70s, tôi để phần cổ hở. Và vào những năm 80, tôi có một nút thắt đầy linh hoạt với ngụ ý rằng: ‘đừng để tôi làm bạn bị luộm thuộm’. Bây giờ tôi thấy rằng những gì tôi muốn chỉ là một cách thắt ít phô trương với những đường xẻ mềm mại. Thật đơn giản. Thật rõ ràng. Cảm giác phải chính xác. Tôi sẽ phải mặc chiếc cà vạt của mình như thế nào trong thời kỳ tiếp theo đây? Ai biết? Cứ hỏi tôi sau.”

Dù có 2 nút thắt, thì Windsor và half Windsor, vẫn có những giới hạn của nó. Four-in-hand vẫn là kiểu thắt phù hợp với đa số các kiểu của khuôn mặt và cho những bộ trang phục thanh lịch nhất thế giới. Lợi thế chính của four-in-hand: đây là kiểu thắt đơn giản nhất để thực hiện, và nó fit hơn trong tất cả các loại cổ áo mà không cần phải đẩy phần đỉnh của nó lên khỏi thân áo sơ mi giống như kiểu thắt rộng hơn-là Windsor. Với kết cấu nguyên gốc cơ bản, thì dạng hình nón của nó giúp làm phẳng hơn gương mặt của nam giới hơn là cấu trục hình học thiên về bề ngang của Windsor, kiểu trông khá là “odds” dưới phần cằm thon. Sự không đối xứng nhẹ của four-in-hand cũng giúp cho cách thể hiện của bạn trở nên ít trang trọng hơn là sự cân đối và cấu trúc hình tam giác của Windsor.

Sự pha trộn của nó, half-windsor, có thể là một lời bào chữa, nếu nó chỉ giúp những chiếc cà vạt nhỏ tạo ra một nút thắt lớn. Tuy nhiên, kiểu thắt đầy đủ lại được khao khát hơn, sẽ tốt hơn nếu dùng phiên bản của Prince Albert, vòng thắt của four-in-hand được lặp lại hai lần. Những đường nét này tạo nên sự hấp dẫn đặc biệt cho người thấp, vì kết quả của nó sẽ rút ngắn đi chiều dài của cà vạt và thích hợp hơn với họ. Khi làm một vòng lặp như vậy quanh một dải vải hẹp, cần cẩn thận để không kéo nút thắt quá chặt, mặt khác sẽ làm cho vòng thứ hai trở nên khó khăn hơn. Như kiểu thắt four-in-hand, Prince Albert tạo ra những nút thắt không đối xứng, thêm vào những tác dụng tốt rất quan trọng, truyền đi một thông điệp của sự hững hờ.

Về độ rộng thích hợp của cà vạt, những quy tắc tiêu chuẩn luôn là sự liên kết của nó với độ rộng của ve áo- một lần nữa, thời trang nên tuân theo những kết cấu của người mặc. Độ rộng thường sẽ là giữa 3 1/4 và 4 1/4 inches. Người có vai hẹp thì phần ngực sẽ ít hơn để ve áo bắt chéo qua, và theo đó sẽ có một kích thước hẹp hơn của cà vạt. Với người đàn ông có phần vai rộng, yêu cầu đường ve áo rộng hơn và chiếc cà vạt cũng rộng hơn. 

 

 

Với chiều dài cà vạt, quy luật của ngón cái giữ cho điểm rộng nhất của nó nằm phía trên, đỉnh của nó nên trùng với cạnh trên của thắt lưng, một cái gì đó được treo dài hơn sẽ làm nó vượt quá khỏi phần dưới. Theo hướng dẫn này, có một kết quả tất yếu là phần hẹp sẽ không dài hơn phần rộng. Tuy nhiên, cả Duke of Windsor và Agnelli- ảnh dưới- thắt cà vạt với phần cà vạt nằm dưới lại dài đủ để trượt khỏi vòng phía dưới của phần nằm trên, chạm vào đường thắt lưng, và giữ phần cà vạt này lại đây. Điều này cũng làm sáng tỏ thêm về sự cân đối giữa cà vạt dài và người thấp. 

 

 

The Art of Knotting the Four-in-hand

Đưa ra một con số về thời gian mà đàn ông đứng trước gương để cân đối chiếc cà vạt với dress shirt, thật ngạc nhiên là chỉ có số ít người làm đúng. Không giống như cài khuy thắt lưng hay cuff links, thắt cà vạt và cân đối nó với cổ áo là một hành động của những quý ông thanh lịch vào mỗi buổi sáng, yêu cầu sự khéo tay, thị giác- và cả một chút nghệ thuật.

Lỗi thường gặp nhất của bước đầu tiên là làm nó không đúng vị trí với cổ áo trong khi ôm quá chặt lấy bàn tay như một cây kem. Điển hình là nó trông như một bãi đỗ xe song song, bị móp và nghiêng.

Bí mật trong quá trình thực hiện, ép chặt nút thắt ở đây là phải nối một cách đơn giản lên trên với phần chữ “V” ngược phía trên của cổ áo. Nếu cần phải giữ nguyên, hay sửa chữa nó với mức độ nhỏ nhất, nó cần được làm chặt hơn. Để làm nổi bật hình ảnh quyền lực, một đường rãnh nhỏ hay đường xẻ lõm xuống nên hiện diện ở bên dưới nút thắt. Người Pháp gọi đó là Cuilere, có nghĩa là “cái muỗng”.

 

 

Để làm cho nút thắt bao phủ lên rất quan trọng, bởi nếu được làm chặt vừa mức, phần bên của nó sẽ được gia tăng thêm độ sâu, giữ nó ở bên dưới củ nút thắt, và khỏi bị nới lỏng ra. Một thành phần quan trọng của lần thắt đầu tiên của một chiếc cà vạt mới, là thử làm một nút thắt Dimple chính xác, như phần lót và lụa của cà vạt phủ lên hình thức của “ký ức” mà sẽ hỗ trợ cho những lần thắt sau. Đây cũng là lí do khác mà tại sao những người chơi thường ưa thích cà vạt ráp tay hay lụa dệt. Hiệu ứng bề mặt của cà vạt dệt từ lụa giúp ngăn ngừa sự trượt quá mức của nút thắt, và những quy định trong quá trình làm tay sẽ làm tốt hơn khả năng hồi phục của nó. Độ căng lớn hơn này cũng có thể ép lên nút thắt mà không làm hủy hoại chất liệu của cà vạt.

Với phần đã hoàn thành của nút thắt được giữ trên cổ, đặt 2 ngón cái ở bên dưới cả 2 bên của nút thắt của phần cà vạt ở trên, cùng với ngón ngỏ nằm ở trên. Kéo xuống một cách đầy thông minh, bạn sẽ thấy đầu trên của cà vạt bắt đầu được khóa lại ở giữa và nằm dưới nút thắt, tạo nên một khoảng lồi lên nhẹ. Cần tiếp tục làm như vậy với mặt trên để kéo nó chặt hơn. Sự hướng dẫn để tới đích đến cuối cùng của nó, mẹo của ngón trỏ và ngón cái của một bàn tay, trong khi tay còn lại giữa đầu dưới, bằng cách này mà cà vạt trở nên trong sạch hơn, thoải mái hơn, và cần ít sự điều chỉnh hơn.

 

 

Nếu những quy trình trên không được quan sát kĩ, cà vạt sẽ không có sự đàn hồi cần thiết quanh nút thắt của nó để tương xứng với cổ áo, tương tự như một trạng thái luôn sẵn sàng. Thay vào đó, nó được treo như một con cá chết, một sự thỏa hiệp về vóc dáng với sự sắp xếp toàn thể. Nếu vị trí của tie được đặt một cách thông minh với cổ áo, phần rãnh sẽ mở rộng xuống dưới, sự sắp xếp này tạo ra một hình ảnh đầy quyền lực ngay từ tiềm thức.

 

- HẾT PHẦN VI