Phong trào classic menswear đã và đang lên cao chưa từng thấy ở Việt Nam trong khoảng 3 năm trở lại; ngay cả những nam thanh chưa từng biết classic menswear là gì cũng tập tành sửa soạn " áo vét chân đi giày da" cho phù hợp hình tượng " soái ca sơ mi trắng" của chị em ( chính tôi, cách đây 8 năm, cũng đã từng…).

 

Bài viết hôm nay, tôi xin kể ra vài điều mà tôi cho là cần biết đối với những bạn đang cân nhắc việc theo đuổi phong cách cổ điển cũng như vừa bước chân vào style này, trong môi trường Việt Nam nói riêng và cả tổng quát.

 

 

 

1/ Classic Menswear là một style thiểu số. Không chỉ tại Việt Nam mà ngay cả những quê hương của thời trang cổ điển như Anh, Pháp, Ý, phong cách này vẫn không được ưa chuộng rộng rãi. Vì lý do này, số lượng thương hiệu và độ phổ biến cũng như thuận tiện trong mua sắm cùng với sử dụng dịch vụ là không cao; nếu không muốn nói là thấp khó tưởng ( đặc biệt là trong việc may đo). Cụ thể tại Việt Nam, hầu hết các tailor và shoemakers có tiếng đều tập trung ở Hà Nội và một số ở Sài Gòn.

 

Điểm bất lợi thứ hai của vấn đề này là tinh thần ăn mặc cổ điển luôn xa lạ với số đông, ví dụ như mọi người sẽ không thấy thuận mắt với cổ áo sơ mi to dài, hay chiếc cà vạt bản lớn, hay chiếc áo khoác sần sùi nhăn nheo, hay chiếc quần ông rộng của bạn; thay vào đó outfit của bạn dễ bị cho là già, lỗi mốt hay thậm chí là rẻ tiền ( tôi đã từng dính hết -_- ); những điểm này ở nước ta còn nghiêm trọng hơn các nước phương Tây.

 

2/ Classic menswear là một style xa xỉ. Mặc dù có một bộ phận người theo style này hoạt động theo hướng vintage và săn đồ cũ từ mấy chục năm về trước với mức chi phí thấp hơn nhiều ( hướng đi này không khả thi lắm ở Việt Nam do mấy chục năm trước chúng ta cũng không phổ biến style này); đại bộ phận những người theo phong cách cổ điển phải chi mức giá khá cao cho sản phẩm ở mức cơ bản ( vd áo khoác bét cũng tầm 200$), cao hơn những style phổ thông khác ( còn sản phẩm ở mức cao cấp thì style nào cũng đắt đỏ).

 

Hơn thế nữa, khi tiến xa hơn 1 chút, các bạn sẽ bắt đầu phải trả gấp nhiều lần cho những yếu tố mà người ngoài cuộc không nhìn thấy, ví dụ chi tiết thêu tay, chất liệu, cách dệt, dựng, ráp etc… còn thương hiệu đẳng cấp? quên đi, sẽ không có cái logo thượng hạng nào được trưng ra trên outfit của bạn đâu. Thẳng thắn mà nói, nếu đã xác định theo style này thì sẽ tốn tiền, nghèo thì khó chơi lắm.

 

3/ Classic menswear là một style phức tạp. Có vô vàn thứ phải học, mà nguồn thông tin thì cực kỳ hạn chế; kèm theo đó là việc thử nghiệm với tính chất mạo hiểm cao, đặc biệt là khi tiếp xúc với việc cá nhân hóa trang phục, ví dụ lựa chọn dựng áo vai dốc, không đệm, vải mỏng nhẹ khi lên vai người mặc hơi ngang sẽ bị gãy => không ổn cho business suit. Cụ thể là chất liệu, cách dệt, độ dày, cách dựng, cách cắt etc khác nhau khi lên người sẽ khác nhau, cho nên rủi ro là rất lớn.

 

Tailor và người mặc có nhiều kinh nghiệm sẽ hạn chế được những vấn đề trên, nhưng đôi khi do personal taste của người mặc thì buộc phải thỏa hiệp và lựa chọn biến thể phù hợp nhất ( còn thử nghiệm bao lâu, bao nhiêu áo, bao nhiêu tiền để tìm ra biến thể ấy thì…). Và đương nhiên, mọi việc cũng tương tự đối với giày.

 

Tạm thế đã, nhẹ nhẹ kẻo không ai thèm tìm hiểu style này nữa thì tôi chơi với dế.

 

– Be classy, be nice –