Mặc cho sự quảng bá tích cực của những kẻ mộ điệu, khái niệm "Dress up – dress down" hiện tại vẫn còn chưa thực sự phổ biến ở Việt Nam ngày nay; trên thực tế, ngay tại Mỹ – một xã hội đã có lịch sử về phong cách cổ điển của nam giới, khái niệm này vẫn thường xuyên bị hiểu một cách sai lệch. Ngay cái lão giảng viên của tôi sáng nay, vừa giải thích nó sai be bét mà cả mấy chục sinh viên nam vẫn theo đó say mê bàn luận về chiếc quần khakis họ mặc để tham gia formal event. Đại loại thì khái niệm "dress up" hay bị hiểu nhầm thành " mặc đẹp hơn ngày thường", còn mặc cái gì thì không cần biết.

 

Trở lại cái thời mà trang phục của đàn ông được phân loại bởi độ trang trọng ( formality level), khái niệm "dress up – dress down" là để chỉ việc mặc trang phục với độ trang trọng cao/ thấp hơn, để phù hợp với bối cảnh mà người mặc sẽ góp mặt; vậy nên " dress up- dress down" phải được hiểu một cách cơ bản là " mặc tăng/ giảm độ trang trọng" mới đúng. Nguyên nhân của hiểu lầm này là do từ xưa, những loại trang phục với độ trang trọng cao hơn thường có tính thẩm mỹ cao hơn, và tất nhiên, giá thành cũng cao hơn, vậy nên việc " dress up" cũng đồng thời mang ý nghĩa là mặc đẹp hơn thật. Cho đến xã hội ngày nay, khi mà hiểu biết của mọi người về dress code cũng như formality level không còn nhiều, khái niệm " dress up – dress down" mất đi bản chất mà chỉ còn bề nổi về tính thẩm mỹ.

 

Với mục đích minh họa cho việc " dress down" về độ trang trọng nhưng không hề suy giảm tính thẩm mỹ, tôi sẽ giới thiệu tới các bạn một ví dụ đơn giản trong bài viết này. Cũng như những bài viết trước, các bạn vẫn sẽ thấy những item quen thuộc từ phong cách cổ điển của nam giới: áo khoác, quần Âu, giày da và sơ mi, nhưng tổng thể vẫn nhẹ nhàng cho một buổi hẹn đơn giản sau giờ làm.

 

( Link danh sách các chi tiết của một bộ suit cho bạn nào muốn tra cứu các thuật ngữ trong bài https://bit.ly/2uSYg4t)

 

 

 

 

Ý tưởng khởi nguồn cho outfit này là chiếc áo khoác hai hàng khuy, kiểu áo vốn đã tự thân mang đến cảm giác trang trọng. Bên cạnh đó, trái ngược với bộ casual suit mà tôi đã giới thiệu trước đây, được may bằng vải linen và thiết kế với ý đồ casual ngay từ đầu; chiếc áo này được dựng trên nền vải superwool 120s – chất liệu thông dụng cho formal jacket/ suit; kèm theo chi tiết jetted pocket có độ trang trọng cao hơn so với túi đắp và túi nắp, câu chuyện đưa chiếc áo này ra khỏi văn phòng gần như hoàn toàn phụ thuộc vào những mảnh ghép mà tôi đặt xung quanh nó.

 

 

 

 

Trước tiên, áo sơ mi tôi sử dụng vẫn là chất liệu cotton Ai Cập quen thuộc, với sắc kẻ trắng – xanh dương. Trong thế giới của sơ mi lịch sự ( dress shirt), màu trắng vẫn được coi là cơ bản và có độ trang trọng cao nhất, tuy nhiên thực ra tông màu xanh dương lại hợp hơn với hầu hết khuôn mặt và trang phục khác. Đối với sơ mi kẻ sọc trắng- màu, thì sọc trắng – tông xanh dương có formality level cao nhất, và phần trắng càng nhiều thì formality level càng cao. Tôi chọn sơ mi với phần kẻ xanh lớn như một cách để kiểm soát độ trang trọng của outfit theo ý mình.

 

Chất liệu của chiếc quần tôi mặc lần này hơi đặc biệt một chút, cụ thể tôi đã chọn vải denim – loại vải mà các bạn vẫn thấy ở quần jeans, để may quần Âu. Thành quả là chiếc quần có đặc tính bề mặt lạ, khá nặng và hơi cứng, tuy nhiên vẫn đủ nhẹ để quần có thể bay trong gió. Ngoài ra, các chi tiết ưa thích của một chiếc quần Âu vẫn được bảo tồn: cạp cao với 2 ly ngược, side tab, no break và có cuff. Màu indigo cơ bản của chất liệu denim cũng là cách đơn giản để kết nối tông màu sáng hơn ở thần trên với đôi giày Oxford màu đen tôi đang mang. Độ lỳ của chất liệu denim cũng giúp tôi tạo sự cân bằng với chi tiết peak lapel có độ che phủ gần hết ngực của áo khoác ( tạo vẻ cường tráng cho vùng ngực).

 

 

 

 

Để phục vụ cho việc đưa outfit này bước ra cũng như bước vào văn phòng, tôi mang một đôi Oxford Captoe màu đen cơ bản. Được cải tiến từ Oxonian, một loại bốt với phần buộc dây bên hông; giày Oxford với phần buộc dây khép kín trên mu bàn chân đã bắt đầu phổ biến từ những năm 1800s, chính từ bên trong trường Đại học Oxford danh tiếng, cho đến ngày nay vẫn là lựa chọn thông dụng và cơ bản nhất cho môi trường chuyên nghiệp.

 

 

 

 

Các loại phụ kiện mà tôi sử dụng bao gồm đồng hồ dây da đen với mặt đồng hồ xanh dương, mắt kính râm gradient màu xanh dương chuyển trắng và khăn bỏ túi ngực bằng linen trắng. Đối với outfit này, các bạn hoàn toàn có thể " dress up" lên cho phù hợp với hoàn cảnh văn phòng ở Việt Nam bằng cách tháo khăn bỏ túi ngực và đeo Tie thay thế.

 

 

 

 

Khác với " dress up", các dress code ở tầng formal vốn đã có nhiều quy chuẩn rõ ràng, việc " dress down" trang phục phụ thuộc nhiều vào năng lực của người mặc; bởi thế, đây vẫn luôn là cơ hội cho cánh mày râu bộc lộ phong cách riêng của mình. Một outfit được dựng nên từ những tông màu cơ bản và cũng không chứa nhiều họa tiết phức tạp, nhưng chỉ một chút để tâm ở chi tiết, một chút phá cách về chất liệu, cũng đủ để tạo ra những mảnh ghép tinh tế. Đừng ngần ngại, bất luận là thử thách về kiến thức hay kỹ năng, với cảm hứng bất tận trong ăn mặc cổ điển, hành trình theo đuổi những giá trị vượt thời gian sẽ luôn ẩn chứa những điều thú vị.

 

– Be classy, be nice –