NHỮNG NGÀY ĐẦU THU BÀN CHUYỆN CẢM HỨNG TRONG ĂN MẶC

 

 

Chuyện mặc đẹp, cũng như bao chuyện khác, với cá nhân tôi, phải bắt đầu từ cảm hứng, trước khi ta thích, thì cũng là cảm hứng.

 

Nhớ cái thời mà tôi mới bắt đầu tập tành chải chuốt, khi ấy mới chỉ là học sinh cấp 3 (so với các bạn trẻ thời nay thì chắc là hơi muộn, nhưng các bạn ơi thời ấy Việt Nam vừa mới có google thôi, cảm tưởng như con xe mà tôi đạp đi học cũng phải từ thời Tống ấy): Ôi thôi các anh Big Bang sao mà lại chất thế? Anh diễn viên Kim gì gì ấy sao tóc anh đẹp thế? thậm chí Ngô Kiến Huy hát Gỉa Vờ Yêu thôi cũng làm tôi mê mẩn…  Cả crush nữa, cảm hứng đấy chứ đâu.

 

Có hứng rồi thì lậm sâu, chơi mãi tới tận giờ.  Tính tôi khó, hứng gì thì mặc nấy, thoải mái mới được, cho nên đừng đem cái văn: “muốn đẹp thì phải chịu” ra nói với tôi, để tôi tu khẩu nghiệp.

 

Từ khi theo cái style cổ điển này, tôi hết tiệt cái cảm hứng từ người, mà chuyển hoàn toàn sang cảm hứng từ thiên nhiên, khung cảnh (nhất là Wall Arts) và thời trang nữ ( ngắm thôi chứ không biết gì). Mà cái ngành thời trang nó vốn đã cần nhiều cảm hứng, cái style này lại càng cần hơn; cần để theo, cần để tiến bộ và cần để hoàn thiện. Khỏi phải nói, không có hứng thì không theo được cái style thiểu số, khó nhằn và có phần xa rời đời sống nhân dân này đâu. Cho nên các bạn nghe tôi, khi nào hứng thì theo, không thì thôi, kệ ** các nhà chuẩn mực giới tính học khua môi múa mép.

 

Ờ thì đúng là chuyện gì thì chuyện, ta cứ phải thích nó cái đã; nhưng một khi đã thích mà không có hứng, thì phần lớn thời gian ta cũng xếp nó vào góc thôi. Mặc chỉ để cưới vợ hay lượn lờ chốn văn phòng thì không gọi là style; theo tôi, tự tạo ra cảm hứng ăn mặc và dung hòa kiểu cách ăn mặc ấy ngược trở lại vào đời sống mới là nền tảng để xây dựng style cá nhân (còn xây được đến đâu thì lại là chuyện khác).

 

Việc làm sao để tạo ra cảm hứng thì tôi sẽ viết trong một bài khác. Thế khi đã có cảm hứng rồi, thì ta làm gì với nó đây? Ta cụ thể hóa nó thành ý tưởng rồi để nó chi phối tổng thể trang phục (với cơ sở kiến thức, kinh nghệm và kỹ năng). Trên thực tế, tôi nhận thấy trong số những người theo đuổi phong cách cổ điển của nam giới, nhiều người đang quan tâm một cách quá mức tới chi tiết hay điểm nhấn của trang phục. Cá nhân tôi cho rằng, những thứ ấy không bao giờ nên được xếp ngang hàng khi may/ mua/ mặc đồ, thay vào đó, chúng ta nên tập trung vào cảm hứng và ý tưởng tổng quát, sau khi đã thỏa mãn được những yếu tố ấy, chúng ta mới lựa chọn chi tiết cho hài hòa.

 

Vì cái đẹp có chiều sâu, mới là cái đẹp lan tỏa.

 

Hình minh họa một outfit với cảm hứng trời xanh mây trắng và thêm nhiều nắng; detail thì thôi không nhắc nữa.

 

 

- Be classy, be nice -