TRUE STYLE: CHƯƠNG I: ASCOTS – PHẦN 1

TRUE STYLE: THE HISTORY & PRINCIPLES OF CLASSIC MENSWEAR

Bản dịch

 

  • Series bài dịch từ bản tiếng Anh chính thức của cuốn True Style, tác giả G. Bruce Boyer; do Dexterlegant thực hiện với sự giúp sức của các cá nhân: Nhân Nguyễn, Nhân Lê.
  • Sách có độ dày 252 trang, phần nội dung chính gồm 26 chương, sẽ được chia ra Post thành nhiều phần theo sự biên tập của Dexterlegant.
  • Dexterlegant xin phép lược bỏ phần Lời mở đầu của cuốn sách và bắt đầu dịch từ chương đầu tiên
  • Bản dịch hướng tới việc bám sát bản gốc nhất có thể, cả về nội dung, hình thức trình bày và hình ảnh minh họa.
  • Đây là bản dịch không chính thức, không được kiểm duyệt bởi tác giả hay bất kỳ cơ quan/ tổ chức có chuyên môn thẩm quyền nào.
  • Dự án này do cá nhân Dexterlegant triển khai, không có bất kỳ mối liên quan nào tới vấn đề phát hành, quảng cáo, biên soạn của tác giả.
  • Mọi người truy cập vào facebook page Dexterlegant để like post và page để ủng hộ tinh thần cho nhóm dịch nhé.

 

CHƯƠNG I: ASCOTS

PHẦN 1

 

Hình minh họa của tác giả G. Bruce Boyer

 

Một điều không may, là đa phần đàn ông không có một ý tưởng cụ thể nào cho phần cổ của họ. Khi không còn sự lựa chọn an toàn với chiếc cà vạt, họ dường như bỏ qua những lựa chọn khác và để hở hoàn toàn phía trước, làm họ trông như những chú gà tây; giờ đây phần cổ chỉ được bao bọc bởi phần cổ áo mở, hoặc bất cứ giải pháp nào mang ít tính nghệ thuật hơn trong ăn mặc. Trải qua thời gian, một ví dụ, là chiếc áo len cổ rùa- như một cách che phủ cho phần cổ, sẽ được rất rất nhiều người đàn ông say mê sử dụng, tạo nên một sự trở lại của hình ảnh sartorial. Khi một nhóm các quý ông đi đến những bữa tiệc cocktail với chiếc blazer 2 hàng khuy cùng chiếc áo cổ rùa trắng bằng vải jersey, tụ tập lại với nhau, họ trông không khác gì những diễn viên của bộ phim Sink of Bismarck (xem thêm chương 25 để có cái nhìn chi tiết hơn về áo cổ rùa).

Giải pháp hoàn hảo để làm đẹp cho phần cổ không nằm ngoài đôi tay của bạn, nếu bạn đón nhận sự pha trộn đầy những ẩn ý: sự thoải mái, chút vui nhộn, và tính truyền thống lịch sử- của chiếc khăn quàng. Nó được gọi bằng nhiều cái tên- ascot, cravat, stock- chiếc khăn quàng trên cổ này đã được kiểm chứng và là câu trả lời chính xác cho phần cổ áo mở. Nó cũng là câu trả lời cho những dịp trang trọng nhưng vẫn có sự “dress down” khi áo khoác và cà vạt là quá cứng nhắc và ngột ngạt, còn Polo thì quá luộm thuộm. Chiếc khăn quàng nằm trên cổ tạo nên sự phối hợp đúng đắn cho chiếc áo Cardigan bằng Cashmere, jacket từ Tweed, Blazer màu navy, hay những chiếc Sport coat cho mùa hè. Không gì có thể hoàn thiện một cách chính xác bầu không khí casual đầy thanh lịch, của sự tự tin mang tính thể thao, như cách gấp của những chiếc khăn từ lụa tốt/cashmere trọng lượng nhẹ nằm trong phần cổ áo mở.

Lịch sử của những chiếc khăn quàng đã khởi đầu từ hơn 4 thế kỷ trước, đàn ông châu Âu đã đeo nó quanh cổ áo suốt thời gian dài. Nghĩ về Sir Francis Drake với chiếc cổ áo xếp hay mở rộng ra; cổ áo với phần cạnh viền được buộc dây đã được thấy ở rất nhiều bức chân dung của người Hà Lan vào thời kỳ này. Tuy nhiên, tới giữa thế kỷ 17, một loại phụ kiện đeo cổ mới nhanh chóng thay thế những loại cũ. Như sự bắt chước cổ áo của người Hà Lan, nó nhanh chóng được phổ biến, với phần cạnh viền được buộc lại, bao quanh phần cổ và thắt lại ở phía trước, phần buộc dây nằm xếp tầng hướng xuống ngực áo, và tạo nên sự điểm xuyết tuyệt vời cho chiếc áo khoác khi không cài khuy.

Trải qua nhiều năm, rất nhiều tên gọi đã được dùng để đặt tên cho mảnh ghép này. Thuật ngữ thường được dùng cho nó cho đến thế kỷ 19 đơn giản là “neck-cloth”, với 2 dạng khác nhau: đầu tiên là cravat, với một mảnh dài nằm quanh cổ và được thắt ở trước; thứ hai là stock, là một bản vải được quàng quanh cổ và được cài sau gáy với một nút thắt, và sau này là khóa kim loại hay bộ móc-mắt khóa.

Đầu tiên, cravat nắm giữ vị thế về thời tran. Vài người nói rằng, ý tưởng này lần đầu được đưa đên Pháp là năm 1640 bởi các sĩ quan Pháp, người đã chiến đấu bên cạnh những người lính đánh thuê Croatia chống lại đế chế Đức trong cuộc chiến 30 năm. Những người Croatia biết cách buộc ở phần cổ của họ với phần vải dài, và “cravat” là từ tiếng Pháp cho Croat. Dù nguồn gốc của nó là gì, phong cách này có thể dễ dàng được thấy trong các bức vẽ sau năm 1650. Được mặc bằng cách quấn quanh cổ (hoặc tương tự), cravat cũng được thắt gọn, và trở nên phổ biến ở Mĩ cũng như châu Âu. Những chiếc cravat bằng cotton mỏng xuyên thấu được quảng cáo trên Boston Evening Post vào đầu 1735.

Suốt nửa đầu thế kỷ 18, sự phổ biến của cravat bị quét sạch, và stock thống trị trong thời gian này. Sự phát triển của nó đa phần đặc trưng cho sự phổ biến của những chiếc áo Gile, được may để cài nút từ trên xuống tới dưới hông, dùng một chục/một tá khuy, và thường sẽ che đi những chiếc cravat. Các quý cô và quý ông khi đi săn vẫn mặc phiên bản giản đơn của những chiếc stock ở thế kỷ 18. Stock là phụ kiện ở cổ duy nhất thực sự có chức năng. Nó cung cấp sự bảo vệ cho phần cổ- khỏi ánh nắng mặt trời và cái lạnh của mùa đông- và có thể dùng như một chiếc băng cứu thương hay băng đeo ở trên trường đua khi có những tai nạn trong lúc đạp xe hay cưỡi ngựa. Thường làm từ Piqué, linen, lụa hay cotton loại tốt, những chiếc stock dùng khi đi săn luôn làm màu trắng, thắt đúng quy cách và được cài với phần pin có khóa an toàn dài 3 inchs. Nó có một lỗ khuy ở giữa, được gắn với phần khuy ở phía trước áo sơ mi, và khi stock được quấn ra phía sau, một phần cuối sẽ được xuyên qua một vòng kim loại trên stock, và cả hai phần này được đưa ra trước và thắt lại với một nút thắt vuông. Phần pin được dùng để giữ phần dài ở trước và tránh không cho nó đập vào mặt. Mấy tay đua thường đùa rằng học cách thắt stock đúng có lẽ khó hơn đôi chút so với học cách cưỡi ngựa. (Trans: mọi người có thể google search để dễ hình dung loại phụ kiện này)

Sau năm 1760, áo Gile lại được mặc hở phía trước, như là sự trở lại cho trào lưu ăn mặc đẹp ở cả nam và nữ, và những quý ông của thời trang thường thắt một mảnh vải xếp quanh phần stock và rũ xuống phía trước áo sơ mi. cách này được gọi là “jabot”. Nó là hiệu ứng như cravat 2 mảnh, và nó đặc trưng cho sự kế thừa của những chiếc Stock.

Đầu thế kỷ 19, thời kỳ Nhiếp Chính, caravat được cho là đã tràn ngập khắp nơi. Cách mạng Pháp, với tuyên ngôn Tự Do, Bình Đẳng và Bác Ái, đã quét sạch những súc lụa và Satin phong phú ra khỏi triều đình; và Cách Mạng Công Nghiệp nhanh chóng nhảy vào thay thế, với sự phân biệt mang tính dân chủ hơn. Như Đại văn hào Honoré de Balzac đã nói rằng, khi người dân Pháp có được quyền bình đẳng, họ đồng thời cũng có nhu cầu mặc đẹp ngang nhau. Và trong khi sự khác nhau về phong cách giữa các tầng lớp bị xóa nhòa, caravat của các quý ông vẫn có được vị trí đặc trưng trong tủ đồ của họ. Sư tinh tế Sartorial dần cân bằng với tinh thần dân chủ. Đi cùng với bước phát triển này, phần phụ kiện vùng cổ vốn được thắt đầy thanh lịch cũng trở thành một biểu tượng cho sự lựa chọn mang tính cẩn trọng của một quý ông thực thụ. Một người đàn ông được gọi là “dandy” bởi những người mong muốn ăn mặc tương tự nhưng chưa được. Như nhà văn Anh Max Beerbohm giải thích, dandy là những họa sĩ dựng nên chính bản thân họ (một câu hỏi tò mò, dandy của các dandy- Beau Brummell, không bao giờ kết hôn, và có vẻ như chưa từng thể hiện sự lãng mạn với ai đó- dù là nam hay nữ. Tình yêu lớn nhất của đời ông chính là bản thân ông)

Thú vị hơn, Balzac -tự bản thân ông- là một tác giả đầy uy tín của cuốn sách về những món phụ kiện trên cổ được làm thủ công đắt giá (ông không bao giờ thừa nhận, nhưng có một giả thuyết từ cái tên H. Le Blanc, là một bút danh). Cuốn sách đưa ra bài học về 32 cách thắt caravat: cho mỗi cảm xúc hay những dịp khác nhau. Và nếu bạn nghĩ cách thắt là không quan trọng: nó là sự cổ vũ cho những di sản của (ít nhất là) một trong những biểu tượng phong cách và xã hội, George Beau Brummell.

 

 

- HẾT PHẦN I -