TRUE STYLE: CHƯƠNG I: ASCOTS – PHẦN 2

TRUE STYLE: THE HISTORY & PRINCIPLES OF CLASSIC MENSWEAR

Bản dịch

 

  • Series bài dịch từ bản tiếng Anh chính thức của cuốn True Style, tác giả G. Bruce Boyer; do Dexterlegant thực hiện với sự giúp sức của các cá nhân: Nhân Nguyễn, Nhân Lê.
  • Sách có độ dày 252 trang, phần nội dung chính gồm 26 chương, sẽ được chia ra Post thành nhiều phần theo sự biên tập của Dexterlegant.
  • Dexterlegant xin phép lược bỏ phần Lời mở đầu của cuốn sách và bắt đầu dịch từ chương đầu tiên
  • Bản dịch hướng tới việc bám sát bản gốc nhất có thể, cả về nội dung, hình thức trình bày và hình ảnh minh họa.
  • Đây là bản dịch không chính thức, không được kiểm duyệt bởi tác giả hay bất kỳ cơ quan/ tổ chức có chuyên môn thẩm quyền nào.
  • Dự án này do cá nhân Dexterlegant triển khai, không có bất kỳ mối liên quan nào tới vấn đề phát hành, quảng cáo, biên soạn của tác giả.
  • Mọi người truy cập vào facebook page Dexterlegant để like post và page để ủng hộ tinh thần cho nhóm dịch nhé.

 

CHƯƠNG I: ASCOTS

PHẦN 2

 

 

 

          Brummell nổi tiếng như một người dẫn đầu về ăn mặc thời đó dựa vào sự chăm chút của ông với neckwear. Theo như lời người hầu cận của ông thì Brummell đã dành hàng giờ để đầu tư cho vẻ đẹp cho phần neckcloth. Bạn của ông George, sau này là Prince of Wales, đã ngồi bệt xuống để học từ Brummell cách thắt những mảnh vải bằng linen sao cho thật chuẩn chỉ. Hoàng tử ủng hộ cho phần bản cổ rộng bởi ông phải chịu đựng bệnh sưng hạch, có thể hoàng tử đã tạo nên sự quan tam của đông đảo đàn ông vào neckcloth, nhưng Brummell và những người bạn dandy của ông mới là những người đem vẻ đẹp của loại phụ kiện này vào tủ đồ nam giới.

          Ian Kelly, trong tiểu sử ông viết về Beau, đã đưa ra lý do cho điều này. Đầu tiên, vị trí của neckcloth vốn dễ trở thành tiêu điểm của ánh nhìn và thu hút sự chú ý cho chính nó. Tiếp theo, nó là dấu hiệu của một quý ông bởi điểm nhấn màu trắng được đưa vào outfit một cách đầy tỉ mỉ như một thông điệp đầy tinh tế rằng người mặc không phải bận tâm tới giá của linen và giặt ủi (trans: đây là thời điểm “quý ông” còn được dùng để phân chia giai cấp, nên việc ăn mặc cũng nhằm thể hiện sự giàu có). Linen sạch thể hiện được sức khỏe, trạng thái, và cả phong cách của đàn ông trong thời đại Regency này. Brummell đảm bảo rằng neckcloth là một biểu tượng của diện mạo quý ông, và nó là thứ đáng để dành thời gian đeo lên vào buổi sáng. Có một câu chuyện về một vị khách tìm gặp Brummell vào giữa buổi sáng và tìm thấy ông cùng người hầu ở phòng thay đồ, trong phòng tràn ngập neckcloth gấp dở lên đến đầu gối. Khi vị khách hỏi xem đống phụ kiện này là gì, người hầu đáp rằng “Oh, thưa ngài, đây là những chiếc khăn chúng tôi gấp chưa đạt”

          Giữa thế kỷ 19, thuật ngữ “necktie” được đưa vào từ điển. Nhờ việc cravat thay đổi thiết kế để quấn quanh phần cổ của nam giới một lần và được thắt với phần cánh rộng (chính là “bow tie”) hay một nút thắt nhỏ kèm phần đuôi dài để treo dọc xuống phía trước sơ mi (tổ tiên của những chiếc cà vạt hiện đại). Neckwear sau này được biết đến với cách mà nó được thắt: four-in-hand (cách thắt hiện đại của chúng ta, đặt tên theo cách cầm dây cương của xe ngựa tứ mã), bow tie (đọc thêm chương 3), và ascot nổi tiếng, với một bản khăn quàng cổ dài được gấp chéo phía trước áo sơ mi và phối với pin- chứ không như nguyên bản của nó là phải nhét vào trong.

          Ascot, đương nhiên rồi, được đặt theo tên sự kiện thời trang nhất ở London: buổi họp mặt tổ chức đua ngựa hàng năm (sự kiện có lịch sử 300 năm, tại Ascot Heath) vào tháng 6. Ascot luôn là sự kiện ăn mặc đẹp nhất trong mùa giải thể thao nước Anh, một chiếc khăn quàng cổ bằng lụa được cài với pin được coi như là thứ phụ kiện phù hợp nhất trong dịp này. Và cái tên Ascot đã được đặt như vậy.

          Thật xấu hổ khi thành viên còn sót lại duy nhất của nhóm phụ kiện đeo cổ này lại là necktie. Tại sao những phụ kiện khác lại có nguy cơ biến mất. tại sao bow tie lại chỉ còn nằm trên cổ của mấy tay biên tập viên tạp chí, mấy ông luật sư kỳ quặc, hay giáo sư của Ivy? Và tại sao Ascot bị từ chối bởi mọi người -nhưng lại là sự lựa chọn đầy duyên dáng của một số tượng đài ăn mặc- Fred Astaire, Cary Grants, và Douglas Fairbankses?

          Thực ra, tôi cho rằng, vấn đề lớn nhất là ở đây. Khăn quàng cổ là một loại phụ kiện độc đáo có sự liên quan tới ăn mặc chuyên sâu mà chỉ vài người đàn ông tin rằng họ có thể phối tốt. Món phụ kiện mang theo không khí lãng mạn pha lẫn chút khoa trương này không phải là dễ sử dụng đối với những người ăn mặc cho công việc theo một cách đầy ảm đạm; mặc dù tôi không hiểu nổi tại sao mà một người kế toán hay thư ký bưu điện, người đưa sữa hay chủ tịch ngân hàng lại cho rằng họ không có quyền đưa một chút lãng mạn và sặc sỡ vào phong cách của mình.

          Niềm đam mê đồng hành với một chút tinh ý, không ai có thể tìm ra câu trả lời tốt hơn về phụ kiện đeo cổ cho những dịp mà cà vạt không cần dùng đến. chiếc khăn quàng cho phép những khác thường trong thiết kế, màu sắc và phong cách. Ví dụ, có vài cách để thắt nó. Ascot trong quá khứ được thiết kế theo cách thức của thời Edward với phần trung tâm- được dùng để quấn quanh cổ- là một bản hẹp, có xếp ly, trong khi phần lưỡi lại được làm rộng hơn và nhọn. Ý tưởng là phần hẹp khi quấn quanh cổ sẽ fit thoải mái hơn dưới cổ áo và không bị dày lên, trong khi phần rộng hơn sẽ tạo hiệu ứng phồng lên để che phần cổ sơ mi mở. Loại Ascot này vẫn thường được bán trong các cửa hàng đồ nam.

          Tuy nhiên, cùng một hiệu ứng lại có thể có được bằng nhiều cách khác nhau. Có thể sử dụng khăn vuông kích thước khoảng 32 inch hay một bản khăn dài rộng 6 inch và dài 1 yard. Chiếc khăn này có thể được gấp xiên để tạo thành hình tam giác, sau đó cuộn dần về phía đỉnh để có được một bản dài. Trường hợp khác, bản này đơn giản là được gấp cho đến khi đạt được một độ rộng thích hợp. cả 2 cách đều dễ dàng và thuận tiện.

          Chiếc khăn được gấp theo những cách này có thể tinh chỉnh dễ dàng ngay cả khi nằm trên cổ bằng nhiều cách thức khác nhau. Duke of Windsor- tức vua Edward VIII, và trước đó là Prince of Wales- thường luồn bản dài của khăn qua chiếc nhẫn đeo tay và rũ xuống phía trước áo sơ mi một cách đơn giản và thanh lịch. Astaire lại được biết đến với sở thích dùng một cái tie clip để giữ khăn, tương tự phong cách Ascot nguyên thủy. Một chiếc stickpin cổ kính, trang sức Art Deco, hay những chiếc pin đính vàng hoặc đá quý đều là lựa chọn tuyệt vời. Thật ra, chỉ cần cho một đầu khăn luồn dưới nút thắt và đẩy xuyên qua nó, rồi làm một vòng đè lên, đó chính là cách để đạt được độ phồng hợp lý mà không bị dày cộm.

          Không có giới hạn nào về khả năng của những chiếc Ascot. Đây là một trong những trang phục được chấp nhận để thể hiện cá tính riêng. Một người đàn ông có thể mặc Ascot theo cách của riêng anh ấy, có nút thắt đặc biệt, và biến nó thành đặc trưng của riêng mình. Có một người tôi quen, cứ mỗi khi anh ấy không dùng cà vạt, thì sẽ luôn dùng chiếc khăn quàng chấm bi màu navy và trắng, cùng một nút thắt kép. Đây là thương hiệu của riêng anh ấy, nó thực sự hiệu quả và phù hợp với anh ta.

           Đôi lần vào khoảng giữa thế kỷ trước, Brook Brothers tạo ra một trong những giải pháp đơn giản nhất cho diện mạo của một chiếc Sport shirt mặc cùng ascot. “Brook-Clarney” shirt (được đặt tên theo người thiết kế ra nó) là chiếc áo kẻ bằng vải flannel đẹp đẽ, với phần ascot làm từ cùng chất liệu được gắn vào bản cổ, thực sự là món đồ rất tuyệt vời cho những dịp giải trí ít trang trọng, mấy buổi tiệc cocktail ở club và những dịp tương tự. Không may rằng Brook đã không bán loại áo này trong nhiều năm, nhưng với sự thú vị mà nó tạo ra, nó có thể sẽ được hồi sinh. Điểm đáng chú ý khác cho phong cách này là nó không bao giờ thay đổi: cùng tỉ lệ, cùng loại lụa tốt và cùng họa tiết paisleys cổ điển, chấm bi hay geometric- nó tồn tại xuyên suốt thời gian, và nếu bạn chọn mua một cái mới- thì đơn thuần chỉ là vấn đề về màu sắc. Không có lý do nào để việc đeo một chiếc ascot lại trở nên không hợp thời trang.

 

-Hết Chương I