– Series bài dịch từ bản tiếng Anh chính thức của cuốn True Style, tác giả G. Bruce Boyer; do Dexterlegant thực hiện với sự giúp sức của các cá nhân: Nhân Nguyễn, Nhân Lê.
– Sách có độ dày 252 trang, phần nội dung chính gồm 26 chương, sẽ được chia ra Post thành nhiều phần theo sự biên tập của Dexterlegant.
– Dexterlegant xin phép lược bỏ phần Lời mở đầu của cuốn sách và bắt đầu dịch từ chương đầu tiên
– Bản dịch hướng tới việc bám sát bản gốc nhất có thể, cả về nội dung, hình thức trình bày và hình ảnh minh họa.
– Đây là bản dịch không chính thức, không được kiểm duyệt bởi tác giả hay bất kỳ cơ quan/ tổ chức có chuyên môn thẩm quyền nào.
– Dự án này do cá nhân Dexterlegant triển khai, không có bất kỳ mối liên quan nào tới vấn đề phát hành, quảng cáo, biên soạn của tác giả.
– Mọi người truy cập vào facebook page Dexterlegant để like post và page để ủng hộ tinh thần cho nhóm dịch nhé.
CHƯƠNG IV: BUSINESS ATTIRE
Phần 1
          Bạn biết những gì họ nói rồi đấy: “đừng đánh giá cuốn sách bằng phần bìa hay chai rượu qua cái mác”. Và điều đó được nhắc đi nhắc lại bởi vì thực tế là chúng ta vẫn luôn đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài. Có lý của nó cả. Chúng ta dường như có ít thời gian hơn, nhiều buổi họp mặt, gặp gỡ, danh sách những tin nhắn cần phải trả lời thì dài hơn, những kết nối với đối tác phải hoàn thành, những chuyến bay, và những việc khác nữa. thời gian là một trong những hàng hóa quý giá nhất trong một tuần bận rộn của chúng ta. Ai mà lại có thời gian hay sức kiên nhẫn để tìm hiểu kĩ những người ta chỉ vừa gặp trong giờ ăn trưa vội vã. Chúng ta hãy để phần còn lại đó cho bác sĩ tâm thần, hay những người quan tâm đến tâm hồn hơn chúng ta.
          Đùa một chút có lẽ là đủ rồi; cho đến gần Cách mạng Công Nghiệp, ngươi ta xử lý vấn đề này theo một cách rất rõ ràng và ngắn gọn: họ chia thời gian sống của mình cho những nơi đông người cũng như là những chốn riêng tư. Ở nơi công cộng, họ mặc đẹp và xử sự như thể sẵn sang cho những việc hệ trọng; và ở những nơi bí mật, họ ăn mặc và cư xử như những gì họ muốn, cùng với những người thân thiết. Một lời khuyên được gắn liền với Lord Chesterfield “Do not inquire too deeply into the truth of other peoples’ appearances. Life is more sociable if one takes people as they are and not as thay really are”. Bạn có thể có chút hoài nghi, nhưng hãy cân nhắc hàm ý của nó. Chúng ta biết rằng, suốt 4 nhiệm kỳ tổng thống, đã có một người thỏa thuận đầy thiện chí của giới truyền thông là không đề cập tới sức khỏe của Franklin Roosevelt- một sắp xếp mà hóa ra lại là điều tốt. Một thỏa thuận như vậy có khả thi vào thời đại này không? có lẽ là không (trans: ý tác giả nói xã hội càng tự do càng khó đặt ra những quy định ngầm về ứng xử).
          Richard Sennett, trong nghiên cứu The Fall of Public Man rất đầy đủ của mình, đã chỉ ra rằng chúng ta đã đánh mất sự phân biệt hữu ích giữa ăn mặc nơi công cộng và chốn riêng tư. Việc làm mờ đi những đường ranh giới này được diễn ra trên tất cả phương tiện truyền thông có sức ảnh hưởng, khi những chương trình khám phá và thú tội có vẻ như là “mốt” trong ngày. Nhưng sự biến mất của khoảng cách giữa không gian công cộng và cuộc sống thân mật riêng tư, không chỉ đơn thuần là ăn mặc và cách cư xử.
          Với sự phát triển của cách mạng công nghiệp, sự phát triển của tầng lớp công nhân ở các thành phố lớn mà đã tăng cường tuyên truyền cho việc từ bỏ đi những vẻ đẹp giai cấp trong ăn mặc, và người ta cũng đã bắt đầu nhìn nhau bằng một cách khác. Như Sennett giải thích: “mọi người để ý vẻ ngoài của người khác trên đường vô cùng nhiều, họ tin rằng họ có thể thăm dò được tính cách những người họ thấy, nhưng những gì họ thấy là những người ăn mặc đẹp ngày càng trở nên đồng nhất và đơn sắc. Tìm ra bản chất của một người, theo đó, là vấn đề của việc tìm ra được những manh mối từ trang phục anh ấy đang mang”
          Ăn mặc luôn là một phần không thể thiếu trong cuộc sống; tất nhiên, ăn mặc- như cách chúng ta biết về nó -sẽ không tôn tại được ngày nay nếu nó không áp dụng được nơi công cộng. Ngày nay có nhiều học thuyết về việc tại sao chúng ta lại phải mặc quần áo. Vài người tranh cãi về sự kín đáo, về sự khác biệt giữa các giới với nhau (cũng giống như sự kín đáo), sự thoải mái và để bảo vệ khỏi tác nhân xung quanh, sự sáng tạo của cảm xúc, hay những thứ tương tự. Nhưng mọi người thực ra mặc quần áo theo tình trạng của bản thân, theo cấu trúc xã hội tại nơi họ đang ở. Nếu ăn mặc quá kín đáo hay đơn thuần chỉ để bảo vệ, chúng ta có thể đơn giản là mặc một thứ trông như cái bao nilon. Nhưng vài người trong chúng ta lại muốn những cái bao nilon nhiều màu sắc khác nhau, và liệu bạn có như thế? Vài người muốn thể hiện ra cá tính của mình, với nhiều sự khác biệt. Chúng ta muốn trông thật khác biệt với những người xung quanh. Chúng ta muốn thể hiện ra phong cách cá nhân của mình. Nó cũng giống như xu hướng văn minh mà chúng ta mong muốn, được ghi nhận như là sự độc nhất. nhưng thật sự thì, động lực đó làm bộc lộ ra một trong những bản năng của chúng ta. Đó là một câu chuyện dài đối với những con người ăn vận trên mức địa vị của họ trong cuộc sống, và cả những người đang cố ngăn cản họ.
          Tất cả chúng ta đều phải tuân thủ cấu trúc xã hội, bằng cách này hay cách khác. Trong thế giới hiện đại, một xã hội trật tự là những gì chúng ta mong muốn, một thể chế an toàn -tôi nghĩ rằng Jeremy Bentham đã chỉ ra- cung cấp hầu như những điều tốt đẹp cho đa phần mọi người. Ta đều tin rằng nhiệm vụ đầu tiên của chính phủ là cho chúng ta sự yên bình trong nước- điều thường không có sẵn trong tự nhiên -và chúng ta cố gắng xây dựng nên một xã hội mà sẽ đáp ứng được nhu cầu của mỗi người. Tất nhiên vài người được hưởng lợi hơn những người khác từ hệ thống này, và những người bị tụt lại phía sau thường sẽ dùng luật chơi này để vươn lên.
          Có hai khía cạnh cụ thể của khao khát này và có liên quan tới trang phục. Đầu tiên, trang phục cung cấp một cách tiếp cận rõ ràng tới bản chất. Sẽ không có ai thắc mắc gì về Louis XVI, nếu ông ấy đang ở trong phòng, cùng chiếc khăn lông chồn, với loại nhung scarlet sang trọng, thêu chỉ vàng. Trong thể chế dân chủ, hay kể cả nền quân chủ ngày nay, chúng ta đều không quá rõ ràng và táo bạo; vẻ ngoài của chúng ta tinh tế và ấn tượng hơn. Nhưng chúng ta vẫn muốn người lãnh đạo của mình trông thực giống như là một người đứng đầu; thậm chí những người đứng đầu của xã hội cộng sản trông có vẻ ăn mặc tốt và sạch sẽ hơn là những anh thư ký bên cạnh.
          Kỳ lạ thay, ngày nay, rất nhiều cán bộ cao cấp trông xoàng như trợ lý vậy, bất kể vị trí thực sự của họ. Trong khoảng một trăm năm trở lại, trang phục hướng tới việc cảm giác thoải mái hơn khi mặc, và xu hướng thì cho thấy tầm quan trọng tăng dần lên của tủ đồ Casual, sự giảm dần của đồ may đo. Nửa thế kỷ trước, chúng ta trêu đùa nhau với ý tưởng về việc làm phong phú thêm cho những bộ suit và tie; cuộc cách mạng dân chủ đã tìm thấy được cách để mang tới nhận thức về ưu điểm của tủ đồ casual. Vậy câu hỏi được đặt ra là, làm cách nào mà chúng ta phân biệt được cá nhân mỗi người khi mà chúng ta đều mang sweatshirt, jean và giày như nhau?
          Vấn đề vẫn là: ta nên thực hiện nó như thế nào? Và chúng ta nên ăn mặc theo cách ta muốn như thế nào? Với những quy chuẩn ở văn phòng, có lẽ là nhiều hơn những nơi khác, ăn mặc thực sự là một công cụ nghề nghiệp, là tiêu chuẩn quan trọng để thể hiện chúng ta là ai và chúng ta mong muốn gì trong công việc và cuộc sống. Sự nhấn mạnh về ăn mặc và chải chuốt có thể là tinh tế hay sặc sỡ, nhưng các quy định vẫn ở đó- và ở đó như mối hiểm họa của mỗi người (trans: ý tác giả nói những người không hiểu cách ăn mặc cho phù hợp với môi trường chuyên nghiệp thì vẻ ngoài của họ có thể sẽ đem đến bất lợi tiềm tàng).
          Vẻ ngoài của chúng ta là một ngôn ngữ, và như bao ngôn ngữ khác, nó nên (1) phù hợp với những người xung quanh, hoàn cảnh và mục đích chung; (2) không gửi đi những thông điệp mập mờ. Tôi đã có một bài học về tiêu chuẩn này lúc trước, khi một người quen của tôi phải trở về nhà từ hội chợ thương mại ở Đức và nói với tôi rằng, bằng cách nào đó mà đội của ông ấy- đại diện cho những xí nghiệp công nghiệp lớn ở Mĩ- đã trở nên giận dữ với cuộc thi này. “tôi không hiểu nổi” ông nói với giọng khá là cay đắng “các chàng trai của chúng ta đã ăn mặc tệ như thế nào. Nhiều đội quốc tế, từ Anh Quốc, Scandinavians, Nhật Bản, đều phối Blazer may đo và tie đồng phục của công ty, trong khi mấy anh chàng của chúng ta lại mặc những chiếc Sport coat cũ bằng ni lông và quần Khaki rộng. Nó thực sự là một chấn động tâm lý ngay từ khi mới bắt đầu, và chúng ta có lẽ sẽ không bao giờ lấy lại được sự bình tĩnh.
          Một cách tự nhiên, tôi bảo với ông ấy rằng tôi không ngạc nhiên khi đội của ông thua trong vụ làm ăn này. (Tôi thì hầu như không bao giờ thấy khó chịu khi phải nói rằng, “tôi đã nói với anh rồi mà”). Khi trang phục nói về con người chúng ta, dù mơ hồ hay tế nhị như những hình mẫu khác của việc đối thoại, họ nhận định chúng ta là thành viên của đội này hay đội kia, ngôn ngữ họ nói là ngôn ngữ của cả nhóm, dù với nghĩa rộng nhất (cũng như sự phân biệt xã hội) hoặc đặc biệt hơn (như trong những công việc mà kêu gọi đồng phục khác biệt nhau). Câu hỏi quan trọng là: Hội nhóm nào mà chúng ta ao ước mình là một thành viên trong đó?
          Trong những nhóm này, dù là đội bóng rổ ở trường đại học hay là quản lý doanh nghiệp, luôn có những điều luật, những điểm giúp mọi người biết rằng ai là thành viên và ai thì không. Tất nhiên vẫn có những ngoại lệ và cách diễn giải cho những điều luật này, và ăn mặc theo nhóm có thể đưa đến những giá trị tinh tế. Sự tinh tế là khía cạnh chính của ăn mặc hiện đại; hãy nghĩ về những điều khác nhau trong ăn mặc giữa hoàng tử thời kỳ phục hưng và tổng thống hiện tại. Người đứng đầu của đất nước công nghiệp hóa ngày nay đủ quyền lực để làm vua Louis XVI phải đố kỵ, và họ ăn mặc giản dị hơn là những thương nhân.
-Hết phần 1