– Series bài dịch từ bản tiếng Anh chính thức của cuốn True Style, tác giả G. Bruce Boyer; do Dexterlegant thực hiện với sự giúp sức của các cá nhân: Nhân Nguyễn, Nhân Lê.
– Sách có độ dày 252 trang, phần nội dung chính gồm 26 chương, sẽ được chia ra Post thành nhiều phần theo sự biên tập của Dexterlegant.
– Dexterlegant xin phép lược bỏ phần Lời mở đầu của cuốn sách và bắt đầu dịch từ chương đầu tiên
– Bản dịch hướng tới việc bám sát bản gốc nhất có thể, cả về nội dung, hình thức trình bày và hình ảnh minh họa.
– Đây là bản dịch không chính thức, không được kiểm duyệt bởi tác giả hay bất kỳ cơ quan/ tổ chức có chuyên môn thẩm quyền nào.
– Dự án này do cá nhân Dexterlegant triển khai, không có bất kỳ mối liên quan nào tới vấn đề phát hành, quảng cáo, biên soạn của tác giả.
– Mọi người truy cập vào facebook page Dexterlegant để like post và page để ủng hộ tinh thần cho nhóm dịch nhé.
CHƯƠNG IV: BUSINESS ATTIRE
Phần 2
          Kết quả của việc ăn mặc phù hợp với mục đích của mỗi người, như bạn tôi đã chỉ ra một cách đầy chính xác, là thuộc về tâm lý học: sự tự tin. Ăn mặc phù hợp giúp ta thoát khỏi sự lo lắng và nặng nề khi gửi đi những thông điệp tiêu cực và mập mờ. Và cuối cùng, nếu nam giới ăn mặc hiệu quả, tự tin và thoải mái, anh ấy sẽ được đánh giá bởi những tiêu chuẩn: tài năng, hiệu suất làm việc, năng lực, kỹ năng, sự trung thực- với cách mà nó vốn có. Đây không phải là vấn đề về một tủ đồ đắt tiền to lớn, trở thành một tay chơi hay điều gi đó tương tự. nó là vấn đề về việc ăn vận thực sự hiệu quả.
          Tôi không có tật xấu là đưa ra những lời khuyên về thời trang, bởi tôi không có niềm yêu thích quá mức với những xu hướng bạo lực hay bốc lửa trong thời điểm hiện tại (bạn biết đấy, không có điểm dừng nào cho thời trang). Nhưng tôi muốn đề cập ở đây không phải là kiến thức về kĩ thuật- như những tiêu chuẩn sâu sắc có từ lâu về chiều dài quần hay là khóa thắt lưng của bạn phải phối tốt với cuff link- mà là một vài lời khuyên thực tế, dễ áp dụng về ăn mặc trong công việc. Kiến thức về kỹ thuật mới là những gì bạn sử dụng, như công thức nấu ăn.
          OBSERVATIONS
          1. Sự tinh giản luôn làm phẩm chất tốt. Áo quần mà bạn mang không nên tạo ra ấn tượng mạnh hơn chính bản thân bạn. Nó nên góp phần hoàn thiện cho bạn, chứ không phải là ngược lại. tránh xa những xu hướng, thứ “mốt” nhất thời, ánh đèn flash, và những mánh quảng cáo, cả những trang phục chỉ tạo nên sự chú ý cho chính nó mà không kết nối với bạn.
          2. Luôn mua thứ tốt nhất trong khả năng của bạn. nó không chỉ là vấn đề chi tiêu nhất thời nên được cân nhắc, mà còn là vấn đề của sự bền bỉ và cảm giác hài lòng. Một đôi giày tốt sẽ mang được lâu hơn, và trông tốt hơn khi đã cũ đi so với những đôi rẻ tiền dù còn mới. Để tiết kiệm tiền, hãy đầu tư vào chất lượng.
          3. Sự thoải mái. Nếu bạn không thấy thoải mái với trang phục của mình, bạn sẽ làm những người khác thấy không thoải mái, và không thể làm việc một cách tốt nhất. Không cần thiết phải hi sinh sự thoải mái cho thời trang hay địa vị.
          4. Luôn ăn mặc phù hợp với môi trường và công việc.
          5. Fit là tiêu chuẩn quan trọng nhất trong ăn mặc: xem xét cơ thể của bạn cẩn thận, và nhắm tới việc nhấn mạnh những ưu điểm của nó và giảm đi những nhược điểm. Suit được làm từ loại vải tốt nhất thế giới cũng vẫn là sự lựa chọn tồi nếu nó không vừa vặn.
          6. Như một quy tắc thông thường, đừng mặc thứ gì rẻ tiền, lòe loẹt, bóng hay làm từ chất liệu nhân tạo.
          7. Chúng ta đều tin rằng một nhân viên ngân hàng nên trông giống một nhân viên ngân hàng, và cảm thấy không an tâm khi giao phó những đồng tiền mồ hôi nước mắt cho ai đó nhìn giống như một tay pha chế thuốc, không phải tôi có ý chê trách gì những người điều chế thuốc, nhưng bạn cứ nghĩ xem- tôi không muốn đầu tư tiền cho họ.
          BIG MISTAKE
          1. Quá chú tâm: mọi thứ đều ăn khớp với nhau sẽ tạo nên một bộ đồng phục quá cứng nhắc và khó chịu. Sự cá nhân hóa sẽ là một dẫn chứng, một cách tương đối.
          2. Mặc quá nhiều phụ kiện: giống như đặt tất cả đồ sứ lên trên bàn cùng lúc, nó quá thừa thãi và không cần thiết. Diana Vreelang nói rằng chìa khóa dẫn tới phong cách chính là sự từ chối. Ngày nay điều đó lại là chuyện lựa chọn cá nhân, khi mà có quá nhiều món đồ được bày ra trước mắt bạn.
          3. Dùng quá nhiều họa tiết: cũng giống như sự quá tải mạch điện, outfit sẽ nhanh chóng vị phá hủy và tạo ra sự chú ý cho chính bản thân nó. Nó không giống như ngụy trang, với những mảng mờ để đánh lừa đôi mắt của chúng ta ra xa khỏi những thứ mà chúng ta nên tập trung vào.
          4. Trở nên quá mờ nhạt: Sự mờ nhạt không chỉ biểu thị sự nhạt nhẽo bên trong. Nếu bạn không đặc biệt đẹp trai- như Cary Grant, người dùng những trang phục đơn sắc để làm đặc trưng riêng cho mình- hãy có những điều tinh tế, khác người trong trang phục của bạn.
          GENERAL QUESTION:
          1. Tôi có nên phát triển thêm phong cách của bản thân?
Câu hỏi này tương đối cơ bản, và cũng giống như câu: ý tưởng về chuyện tôi nên trông như thế nào, chúng đến từ đâu? Tôi nghĩ người khác nhìn tôi như thế nào? Tôi nên cân nhắc về tài chính và những khoản nợ như thế nào khi đi mua sắm quần áo? Sự sắp xếp nào về hình ảnh- và, theo đó là giá trị- mà tôi muốn thực hiện? Và những thành phần nào của hình ảnh mà tôi muốn truyền đạt, trong sự đồng điệu với những thành phần khác? Và hình ảnh của tôi có cân bằng với học vấn và đời sống xã hội cũng như là cá tính của tôi?
          2. Cho những doanh nhân: hình ảnh có tôi có phản chiếu lại hình ảnh của công ty mà tôi tạo ra hay phục vụ nó? Liệu tôi có hiểu hết về những hàm ý toàn cầu của công ty và hình ảnh của nó? trong khi cá tính là thứ gì đó được đánh giá cao và được nuôi dưỡng, chúng ta thường trở nên quá cẩn trọng với những tín hiệu trong các mối quan hệ xung quanh. Nếu bạn chấp nhận một công việc trong một công ty luật tầm cỡ và những luật sư khác đều mặc suit, thì bạn đã đặt mình vào địa phận của sartorial rồi đấy, và những người cố tình không tuân theo cũng là tự ném mình ra khỏi con thuyền chung. Duy trì những tiêu chuẩn trong nhóm là rất quan trọng
          3. Tôi mua quần áo như thế nào?
Mua sắm có những cách thức để sớm trở thành một thói quen, những cái bẫy tâm lý từ đó cũng khó để thoát ra. Câu hỏi luôn được quan tâm nhất: Liệu khi tôi mua áo quần của mình, tôi làm điều đó trong bao lâu, và liệu tôi có thoải mái trong quá trình này? Tại sao tôi mua sắm ở nơi đó? Liệu tôi có phối đồ trong tủ một cách sáng suốt, và tôi làm thế nào để định hình nó? Tôi có vui vẻ và hài lòng khi mặc chúng? Khi tôi mua quần áo, tôi có cảm nhận được rằng bản thân biết rõ mình trông như thế nào? Tôi có nghĩ rằng tôi biết những gì tạo nên chất lượng, cách trang phục nên fit, và cách giao tiếp với người bán hàng?
          4. Đâu là lời khuyên thực tế của tôi trong vấn đề ăn mặc?
Thứ mà tôi dùng từ “thực tiễn” để chỉ, liệu có phải chỉ bao gồm những món đồ để mặc? tôi có bị dị ứng với loại vải nào? Phong cách nào mà tôi không cảm thấy thoải mái khi mặc, tôi thấy mình trông không ổn, hay tôi không hiểu được? Màu sắc nào không hấp dẫn với tôi hay họa tiết nào với tôi là không hợp?
          NHỮNG LỜI KHUYÊN THỰC TẾ
1. Phối hợp những giá trị của thời gian:
          Pha trộn sự bóng bẩy và hiện đại với những mảnh ghép mang tính hoài cổ. Điều đó cho thấy rằng, bạn có chút tự hào với những người thợ thủ công thời xưa, với thứ đã chịu đựng được sự thử thách của thời gian, với phong cách hơn là xu hướng thời trang đương thời. Đừng bắt chước quá khứ, hãy chỉ thể hiện rằng bạn coi trọng nó.
2. Phối hợp những giá trị của từng vùng đất:
          Người ăn mặc đẹp thường thích phối các giá trị lại với nhau, như mặc chiếc hunting parka cũ của Barbour với city suit hay là chiếc jacket vải tweed cùng với đồ jean. Không có gì sai với chiếc sơ mi kẻ ô màu sáng khi phối với suit màu tối, cà vạt vải gam màu sáng với với Blazer. Gianni Agnelli, một người ăn mặc đẹp, thích mặc hunting boots với town suit. Gợi lên một chủ đề liên quan: Những ngày đó, “đồng phục”- bộ trang phục công sở cũ với suit tối màu, sơ mi trắng, tie, đôi giày wingtips đen- được mặc bởi sự lựa chọn của cá nhân hơn là nghĩa vụ bắt buộc.
3. Phối hợp các nhãn hiệu:
          Một điều đơn giản là: chàng trai nào mà mặc từ đầu đến chân với một bộ đồ được phối sẵn bởi bên cung ứng, thì được cho là không có một chút taste hay óc tưởng tượng nào cho trang phục của mình
4. Toàn cầu hóa:
          Ngày nay, chúng ta trông có vẻ ở sân bay nhiều hơn là ở nhà; ở Hong Kong hôm nay và New York, Rio hay Milan ngày mai. Chúng ta ăn mặc phù hợp theo một phong cách- mà phản ánh được với vị thế toàn cầu của taste và sự thấu hiểu. Những doanh nhân toàn cầu ăn mặc để phù hợp cho các buổi họp ở bất cứ nơi đâu. Chỉ những người với sự tự tin vững chắc, mới tin rằng quê hương của mình sẽ là vùng trời để cho họ có khả năng xóa tan đi những áp lực và ảnh hưởng của sự toàn cầu hóa.
5. Thái độ:
          Có lí do nào giải thích cho việc tại sao nam giới không thích trang phục của họ, có được sự hài lòng và thỏa mãn hay không khi anh ấy đang ở nhà với chính bản thân mình? Hãy tự tin về sự thoải mái của ăn mặc- nhưng cũng nhớ rằng hãy trở nên phù hợp với nó. Thậm chí sự hài lòng cũng nên có giới hạn của nó.
HẾT CHƯƠNG IV