CHƯƠNG VII: DRESSING GOWNS

 

 

 

(may quá nhớ ra trong MV mới Sếp Tùng Mtp có mặc 1 chiếc Dressing Gowns kèm theo một hình minh họa áo rời cho mọi người dễ hình dung nhé)

 

           Năm 1622 Anthony Van Dyck, một họa sĩ trứ danh của nước Anh thời Charles I, được giao cho một việc là vẽ một bức chân dung. Đối tượng của ông là Sir Robert Shirley, người chu du khắp nơi ở Near East và là đại sứ Ba Tư ở Court of St. Jame’s. Shirley khi làm mẫu cho van Dyck đã mặc một chiếc khăn xếp lớn bằng lụa với thứ lụa được trang trí công phu, chiếc áo choàng dài ngang bắp chân khoác lên trên vai của ông ấy. chiếc áo rộng một cách có chủ ý, và là một trong những hình ảnh sớm nhất cho chiếc áo choàng- hay robe de chambre, nếu bạn muốn gọi tên nó. “chamber robe” là một câu chuyện lịch sử dài. Từ thời Trung cổ cho tới thế kỷ 16 ở châu Âu, đàn ông tìm thấy cảm giác giải thoát khỏi những chiếc áo nặng nề và thô cứng bằng việc mặc chiếc áo sơ mi rộng rãi khi trời ấm hay chiếc robe coat để chống lại cái lạnh. Nhưng trong suốt thế kỷ 17, đàn ông mặc những chiếc áo choàng tại gia, là một phiên bản được trang trí phức tạp hơn của chiếc áo choàng bằng vải muslin đơn giản mà họ mặc khi đi ngủ.

          Sự tăng cường giao thương ở vùng cận Đông và Viễn Đông suốt thời kỳ này, và sự hứng thú của người Anh cũng tăng lên sau thời điểm những năm 1895, khi Charles II nhận lấy đảo Bombay như là một phần của hồi môn của Catherine of Braganza. Mặc những món đồ ngoại nhập trở thành thời trang cho trang phục mặc ở nhà, tương tự như những thứ nhập khẩu khác như trà và chocolate, đồ sứ, và vải chintz (trans: vải bông được in màu với bề mặt bóng như tráng men, thường dùng cho rèm cửa hay vải bọc). Samuel Pepys, người thường ghi chép với độ chính xác cao phần lớn kiến thức của chúng ta về thời kỳ này, mua chiếc áo choàng đầu tiên của mình vào ngày 1 tháng 7 năm 1661. “Sáng đó”, ông ấy hồi tưởng lại, “tôi thức dậy và đi xuống thành phố để mua vài thứ đặc biệt (như tôi làm sau này với căn nhà của mình): một phần trong đó là chiếc tủ ngăn kéo cho phòng riêng và một chiếc áo choàng Ấn Độ cho bản thân mình. Đầu tiên có giá 33s, món kia là 34s.” (trans: nguyên văn trong sách là “s”, chưa xác định là đại diện cho đơn vị tiền tệ nào, có thể là “$”)

          Chúng ta có thể kết luận về sự quan trọng của áo choàng như một trang phục từ mức giá riêng biệt của nó: nó lấy của Pepys nhiều hơn là một món đồ nội thất! những chiếc áo choàng kia đắt đỏ và là một tài sản có giá trị, cũng là một bằng chứng từ một sự thật rằng đàn ông thường ngồi khi vẽ chân dung và mặc những chiếc áo choàng nhiều họa tiết. Pepys tự ông ấy mặc một chiếc áo choàng Ấn Độ màu vàng nâu bằng lụa khi ông ấy ngồi để John Hales vẽ chân dung vào năm 1666.

          Những chiếc áo choàng dùng ở nhà ít trang trọng không bao giờ được cân nhắc cho ăn mặc khi đi ra ngoài. Đàn ông mang chúng để thư giãn một cách riêng tư khi ở nhà, phối hợp với một chiếc mũ trùm đầu mềm hay khăn xếp, và giày Slipper (những đôi giày nặng và những đôi boots đều được gác qua một bên vì sự thoải mái).Ban đầu được gọi là áo choàng Ba Tư, Thổ Nhĩ Kỳ hay Ấn Độ bởi vì nguồn gốc và thiết kế châu Á của nó, sau này tên gọi nhắm đến mục tiêu sử dụng của nó: áo choàng ngủ (bed gown), áo choàng buổi sáng (morning gown), áo choàng ban đêm (night gown), hay Dress gown. Chúng được cắt theo kiểu Kimono và rộng, dài với tay áo rũ xuống, được làm lần đầu tiên với vải cotton nhuộm màu sáng, và sau là với lụa thổ cẩm,  tơ tằm, và nhung.

          Một phong cách thay thế, goi là “banyan” (banian là tiếng Bồ Đào Nha cho từ Hindu và đi vào ngôn ngữ của châu Âu qua công ty thương mại Đông Ấn), trở nên phổ biến vào nửa sau thế kỷ và trở nên rất thời trang suốt thế kỷ 18. Những chiếc áo choàng phong cách Banyan được làm cho chủ ngân hàng nước Anh Thomas Coutts (1735-1822) làm từ vải flannel nặng chấm bi, đầy tin cậy trong việc tránh khỏi cái lạnh, fit tốt hơn, dài ba phần tư (trans: ¾ chiều cao người mặc, tính từ chân cổ xuống đất) và có dáng xòe ra nhẹ với phần bó eo, tay áo có cuff và cổ áo đứng. những mẫu áo rộng hơn thường được mặc bắt ngang qua và thắt lại bằng dây đai, trong khi những chiếc Banyan fit hơn thì cài bằng khuy. Chúng thường được lót bông để giữ ấm.

          Qua thế kỷ 18, trang phục mặc ban ngày của đàn ông bắt đầu được đơn giản hóa thành thứ mà thực sự trở thành những bộ somber suit vào thế kỷ 19 (trans: thời Victorian era, màu đen và màu tối thống trị trang phục, somber là các sắc độ tối của màu), những chiếc áo choàng vẫn giữ được vị trí là một món đồ nhập ngoại cần thiết trong nhà với những người đàn ông muốn có sự thoải mái khi ở cùng gia đình, hay là khi tiếp đãi các vị khách như một tín hiệu của sự thân mật cho những bữa tiệc hay là vào ban đêm. Nó là trang phục đặc biệt hữu dụng ở đầu thế kỷ 19, khi mà việc vệ sinh mỗi buổi sáng của các quý ông có thể kéo dài hàng giờ đồng hồ. Tay chơi hoàn mĩ George “beau” Brummell thường dành cả buổi sáng để tắm rửa, cạo râu, và mặc đồ, chuẩn bị đi dạo, các hoạt động thể thao hay là đến câu lạc bộ của mình. Thông thường những bữa tiệc của ông thu hút được những vị khách được đánh giá cao bao gồm cả Prince of Wales.

          Những chiếc áo choàng của các quý ông của thời kỳ Nhiếp Chính thường được mặc rộng, khoác chéo qua ôm lấy toàn thân, được thắt nút lại ở eo, và thường được làm bằng cashmere nhuộm màu, lụa thổ cẩm Ấn Độ, hay những sợi tơ nặng, thường với thiết kế paisley. Tới giữa thế kỷ thì phong cách này được phát triển đạt tới được sự thoải mái hiện đại của nó: thường được cắt rộng, phần ve cuộn lại và cuff tay áo sâu, tất cả thường được lót bông, và được thắt nút bằng dây đai. Chiếc mũ mềm phù hợp với nó thường có phần tua tương tự.

          Trong khi phong cách này chia sẻ sự phổ biến ở trong nước của nó sau năm 1879 với một chiếc áo khoác ngắn ngang hông -được gọi là smoking jacket, bởi nó thường được mặc bởi tất cả những người đàn ông tụ tập lại với nhau sau bữa tối để cùng nhau hút cigar và thuốc lá- hình dáng và những chi tiết này đi theo chúng ta cho đến tận ngày nay, phối hợp với tính thẩm mĩ. Ngày nay chúng vẫn là những trang phục hoàn hảo cho những bữa tiệc rượu quanh nhà hay giải trí với những người bạn tốt.

          Vẫn có những cửa hàng tốt đặc biệt bán loại áo choàng tuyệt vời này, những người đàn ông theo đuổi thời trang vẫn ngẫm nghĩ vê chuyện lựa chọn chiếc áo choàng cho mình như bất cứ phần nào khác trong tủ đồ của họ. một khoảng thời gian sau khi tôi làm ban giám khảo ở bảo tàng thời trang công nghệ, một hội chợ vào khoảng năm 1930s, vốn đặc trưng bởi những chiếc áo choàng bằng lụa đáng kinh ngạc- được làm bởi thứ có cái tên theo tiếng Pháp là Charvet: nặng, làm theo kiểu cổ, từ tơ lụa màu vàng, được thêu với mô típ Trung Hoa (chinoiserie) của con đường tơ lụa, đặc trưng bởi phần ve có bề mặt phủ satin đen và được thắt với phần đuôi được làm tua ra. Nó là một phiên bản hiện đại và tráng lệ của những gì mà Pepys đã mặc cách đó 3 thế kỷ. Charvet đương nhiên vẫn được bán cho đến ngày nay và tiếp tục tạo ra được những chiếc áo choàng lộng lẫy.

  • Hết chương VII

__________________________________________________________________________________

– Series bài dịch từ bản tiếng Anh chính thức của cuốn True Style, tác giả G. Bruce Boyer; do Dexterlegant thực hiện với sự giúp sức của các cá nhân: Nhân Nguyễn, Nhân Lê.
– Sách có độ dày 252 trang, phần nội dung chính gồm 26 chương, sẽ được chia ra Post thành nhiều phần theo sự biên tập của Dexterlegant.
– Dexterlegant xin phép lược bỏ phần Lời mở đầu của cuốn sách và bắt đầu dịch từ chương đầu tiên
– Bản dịch hướng tới việc bám sát bản gốc nhất có thể, cả về nội dung, hình thức trình bày và hình ảnh minh họa.
– Đây là bản dịch không chính thức, không được kiểm duyệt bởi tác giả hay bất kỳ cơ quan/ tổ chức có chuyên môn thẩm quyền nào.
– Dự án này do cá nhân Dexterlegant triển khai, không có bất kỳ mối liên quan nào tới vấn đề phát hành, quảng cáo, biên soạn của tác giả.
– Mọi người truy cập vào facebook page Dexterlegant để like post và page để ủng hộ tinh thần cho nhóm dịch nhé.