CHƯƠNG VIII: THE ENGLISH COUNTRY HOUSE LOOK

 

Ảnh minh họa outfit English country look với heavy cotton jacket, herringbone tweed blazer, tattersall check shirt, knit tie và gurkha denim trousers

           Những trải nghiệm với “vẻ đẹp bên ngoài” (Look) có thể rất tốn kém. Hình ảnh những doanh nhân phong cách Gothic (những bộ suit đen có dáng như được cắt bởi bén như la-de và giày mũi nhọn); hình ảnh neo-preppy của người Nhật (một sự phối hợp đầy cẩn trọng giữa phong cách Ivy và những món đồ lao động), hình ảnh thanh lịch đầy thoải mái của vùng Neapolitan (với linen nhăn), hình ảnh được lấy cảm hứng từ những người lính du kích nơi thành thị (những sản phẩm sản xuất dư từ lục quân- hải quân), và còn nhiều nhiều nữa. Cái nào là dành cho bạn?
          Liệu tôi có thể gợi ý cho bạn về việc tiến lên một bước bằng cách lùi lại hai bước: hãy thử English Country House Look (ECHL). Nó đã vượt qua được sự thử thách của thời gian, chứng minh được sự phù hợp với bất kỳ vóc dáng cơ thể nào, tiếp tục là những món đồ đáng được khao khát mỗi khi bước chân ra đường khắp toàn cầu, có thể được sử dụng và tái sử dụng cho bất kỳ lứa tuổi và cảm xúc, địa vị xã hội, hay hoàn cảnh nào.
Nhiều nhà văn người Anh đã suy ngẫm về sự nhiệm màu từ những căn phòng của nước Anh (English room), như là một bộ môn về trang trí- Evelyn Waugh, Vita Sackville West, E.F. Benson, và James Lees-Milne đều viết về trang trí nội thất của nước Anh- nhưng trong cuốn sách đặc biệt của mình, On Decorating, nhà trang trí người Mĩ Mark Hampton đã chỉ điểm bí mật của English country house look:
          Những căn phòng với những tấm thảm cũ và mòn, cùng những món đồ nội thất mang vẻ ngoài giống như từ thế kỷ trước, thay vì trở nên mới hơn bằng cách bọc chúng lại, được bao phủ bằng những tấm vải bọc nệm nhìn giống như (hoặc có thể thực sự) là được làm tại nhà. Những cuốn sách bừa bãi và có những tấm chắn bằng da nằm ở phía trước của những chiếc lò sưởi ám khói. Nó thường được gọi là undecorated look. Đôi khi nó là kết quả của một sự cố, đôi khi lại là hiệu ứng tinh tế đã được tạo ra để thiết kế nên một bầu không khí hoài cổ.
          “Sometimes a subtle effort” nghe giống như một tiêu đề hoàn hảo cho việc nghiên cứu về ECHL. Những ý tưởng về phương pháp trang trí đầy thận trọng này đều đem lại sự ấn tượng mà tầng tầng lớp lớp của taste đã được đặt ra suốt bao nhiêu năm qua, bởi những người chủ thành công trước đây, và rằng sự bất nhất của nó là kết quả của quá trình thu thập trong lịch sử. Đó cũng là thứ mang lại vẻ bề ngoài đầy tính xác thực của nó, như một bản tài liệu về taste- mặc dù, như tiểu thuyết gia E.F.Benson gọi nó, “mỗi tầng lớp của taste đều được lắng đọng tại đây bởi quá trình tự nhiên và địa chất”. Nó không phải là câu hỏi về việc tái hiện một thời kỳ – thứ mà những nhà trang trí tầm thường yêu thích- mà là sự xáo trộn của nhiều thứ, giống như giữa chiếc ghế của thời Nhiếp Chính cùng tấm thảm thời Georgian và chiếc tủ đựng chén đĩa thời Victoria, tất cả trong một sự phối trộn điên rồ. mọi thứ đều lộn xộn hết cả lên.
          Nó thường được chỉ ra bởi các nhà sử học; mà nước Anh thì lại không có lịch sử về tòa án tập trung hoàng gia, từ đó cho đến những hành vì đúng đắn trong xã hội- như sự đối lập, ví dụ như, cuộc thử nghiệm kéo dài của nước Pháp với chính phủ tập trung ở Versailles, vốn được định hình từ đầu những năm 1660 cho đến cuộc cách mạng vào năm 1789 và giúp cho những giai điệu của các quý tộc Pháp có thể kéo dài được lâu hơn. Những người Anh bình thường, với sự đối nghịch, không phải chỉ có một cá nhân, chấp nhận những tiêu chuẩn về ứng xử, ăn mặc, và sự sắp xếp những thứ đó- thật ra ta có thể thấy phong cách có chút quái dị này ở một vài vùng quê nước Anh ngày nay.
Những quý tộc nước Anh thích ở vùng lãnh địa của mình và chỉ đến London khi cần thiết. Nhà kiểu miền quê thì có trang phục cũng theo kiểu ấy- những bộ trang phục bằng chất liệu bền bỉ dùng cho săn bắn và cưỡi ngựa, không phải là thứ vải satin bao phủ hoàng gia. Tầng lớp thượng lưu có xu hướng làm cho cuộc sống ở quê gắn liền hơn với tầng lớp trung lưu ở thế kỷ 17 và 18, với sự phát triển của xu hướng trọng thương (mercantile) dẫn đến sự loại bỏ những thứ trang phục phù phiếm. Nhà sử học David Kuchta giải thích: “khi kêu gọi các quý ông thay đổi những cách thức sang trọng của mình, chủ nghĩa trọng thương kết hợp với hệ tư tưởng của chủ nghĩa dân tộc và hệ tư tưởng về giới, tạo nên một hình ảnh đầy nam tính và tương thích với những món đồ dùng Anh Quốc cũng như giá trị nước Anh… những cuộc tranh luận về chuyện giao thương miễn phí không là gì cả, nếu không tấn công vào sự kiểm soát của tầng lớp quý tộc: giao thương miễn phí mô tả giới quý tộc như những kẻ thống trị sống trong sự xa hoa, độc quyền về vấn đề tiêu dùng”
Ý nghĩa của phong cách Anh Quốc hiện đại-trong khi những áp lực của những quy tắc thấm nhuần về đồng phục trong công việc vẫn được duy trì- đã có một phong cách đồng quê kỳ lạ được tiếp tục giữa những quý ông vốn tách biệt khỏi sự liên hệ với giai cấp tư sản. Phong cách trọng thương của nước Anh thời Victoria trở thành đồng phục kinh doanh được phổ cập, nhưng nó là một phong cách lập dị của quý ông, trở nên được biết đến như là những gì tinh túy của ECHL còn tồn tại cho đến ngày nay.
          Lập dị? thật vậy, và nhận thức hời hợt thì sẽ không tuân theo một sự gọn gàng có chủ đích hay sự an toàn có lý trí. Nhưng nhận thức sâu sắc thậm chí còn quan trọng hơn: tôn trọng tính bảo tồn và sự thỏa hiệp, sự ổn định cơ bản vốn có mà mọi người tìm kiếm trong ngôi nhà được xây dựng lâu dài. Nó được trang trí -để có được vẻ bên ngoài trông như là chưa từng được trang trí. Và có lẽ không như những buổi tranh luận cởi mở, thứ được áp dụng cho hình thức của những món đồ trang trí nội địa, thì cũng được áp dụng cho hình thức của người dân.
          (trans: đoạn này tác giả nói về việc trang trí nội thất, đại khái là việc trang trí nhà cửa một cách lộn xộn có chủ ý sẽ tạo ra vẻ đẹp gần gũi và lâu dài hơn là việc trang trí chỉn chu cực đoan như thời cổ, và nó hoàn toàn khác với sự lộn xộn bừa bãi)
          Kể từ lúc mà bất kỳ một nhà thiết kế nào thực sự tạo ra một cuộc sống ngăn nắp, với những ý tưởng của họ về “trang trí cho phong cách sống”. hãy bàn luận về hai dấu hiệu đúng đắn của ECHL- và, mở rộng ra, vài cách để bạn có thể đạt được nó.
          Đầu tiên, tiêu chuẩn của nó mà bạn cần phải nhớ, đó là sự hoài cổ thì được ưa thích hơn là sự mới mẻ. cái mới là tầm thường, và nét cũ kỹ phảng phất thì tốt hơn là mới và bóng. Phô trương những nhãn hiệu mới, hay bất kỳ nhãn mác nào cho vấn đề này, tạo nên một ấn tượng cho việc mất an toàn. Phai màu, một chút patina nhẹ là lý tưởng để đạt được giá trị vượt thời gian, vẻ bên ngoài tinh tế là bằng chứng của việc làm thủ công và tỉ lệ đúng đắn. Tên tuổi may đo nổi tiếng Savile Row, ví dụ, vẫn có xu hướng tạo ra cảm giác rằng họ đã chinh phục được khách hàng của mình-bằng cách nào đó khiến anh ta phải khen ngợi khi mặc một bộ suit mới. Trang phục không được lựa chọn để mặc với vai trò là tâm điểm; chúng nên là sự mở rộng hơn về đặc trưng của cơ thể cũng như là của tư duy. Tất cả những điều đó có nghĩa là: khi mất vài chiếc cúc hay phần cuff bị sờn, thì chỉ vài vết màu và mảnh vá, là tất cả sẽ đều ổn. Nhàu nhĩ-nhưng đắt giá- là những gì chúng ta đang hướng đến ở đây. Chỉ những chiếc áo khoác bằng vải tweed cũ mới có phần đắp cùi chỏ bằng da hay là cuff có đường viền. Áo quần mới thì có thể đẹp, nhưng nó không có chút tình cảm hay liên quan thực sự gì tới thế hệ trước. Áo quần mới chỉ có cái mác (để chắc chắn, có một sự khát khao cháy bỏng về điều này, nhưng Ralph Lauren đã thuyết phục chúng ta một cách đầy quả quyết, và rằng ông cha ta đã sở hữu những con tàu với gỗ lót trong là Mahogany và những chú ngựa đua Polo, dù cho sự thực là họ phải lao động ở những mỏ sắt thép xa xôi. Bạn không thể đối xử với quá khứ như một món hàng hóa. Downton Abbey vẫn hơn là downtown) (trans: Downton Abbey là một TV series lấy bối cảnh vùng đất hư cấu ở vùng quê Yorkshire của Downton Abbey từ năm 1912 đến năm 1926, mô tả cuộc sống của gia đình Crawley quý tộc và những người giúp việc gia đình của họ trong thời kỳ hậu Edward – với những sự kiện trọng đại của thời đó ảnh hưởng đến cuộc sống của họ và trên hệ thống phân cấp xã hội của Anh. Khi mới phát sóng, cái tên của TV series này hay bị nhầm thành Downtown Abbey, nhưng thực ra cái tên Downton được lấy theo tên Đại học Nông nghiệp Downton, thành lập bởi ông cố của tác giả series này. Ở đây tác giả cuốn sách chúng ta đang đọc đề cập đến TV series này vì nó nói về vùng Downton miền quê Yorkshire hoài cổ chứ không phải trung tâm thành thị đầy thứ mới mẻ phù phiếm – “downtown”)
          Thứ hai, hãy chuẩn bị cho bản thân mình, bằng cách tạo dựng sự ấn tượng thông qua việc không bao giờ chuẩn bị trước. sự phối hợp một cách quá rõ ràng cần phải tránh xa bằng bất cứ giá nào. Cà vạt, tất, và khăn túi ngực chỉ nên xung đột với nhau rất ít. Mặc những trang phục từ những thế hệ khác nhau- hay những thời kỳ khác nhau của hoàn cảnh- là rất có ích. Thành thị và nông thôn thường giao thoa về phong cách với một sự khuyến khích thật sự. phối một chiếc quần kẻ sọc cũ với blazer và chiếc áo len cricket cũ và nhẹ sẽ rất ăn ý. một bộ suit dùng trong thành phố (town suit) với một chiếc Barbour jacket, hay áo da cừu có màu rêu và một chiếc mũ trilby lệch (hơi nhỏ một chút), hay chiếc áo bằng vải tweed dày mặc cùng với một chiếc town shirt vô cùng phù hợp và cà vạt chấm bi bằng lụa- tất cả chúng đều giúp đạt được hiệu quả một cách dễ dàng. Sự xáo trộn có đối xứng và cấu trúc tại mọi thời điểm, có vẻ sự khác thường của những người trông tự nhiên một cách bất thường chính là nguồn cảm hứng. Sự tổng hợp trong phong cách không phải là một đức tính, mà nó là “tích lũy sự hấp dẫn của những phong cách khác nhau.” Như Vita Sackville- West đặt ra, đó thật sự là một tấm vé. Nó thực sự là hình thái sớm nhất của cái được gọi là vẻ ngoài quá ngầu để quan tâm (too-cool-to-care), hình thái hấp dẫn nhất của cái đối lập với việc trưởng giả học làm sang.
          Nhưng sự thật là, phép lịch sự trong tất cả những hình thái của nó phụ thuộc vào môt vài lời nói dối nho nhỏ, và đôi khi những nỗ lực khôn khéo là điều cần thiết để đạt được vẻ ngoài tự nhiên nhất. Đây không phải lời tôi. Hãy hỏi Ralph.
  • Hết chương VIII
_______________________________________________________________________
– Series bài dịch từ bản tiếng Anh chính thức của cuốn True Style, tác giả G. Bruce Boyer; do Dexterlegant thực hiện với sự giúp sức của: Nhân Nguyễn
– Sách có độ dày 252 trang, phần nội dung chính gồm 26 chương, sẽ được chia ra Post thành nhiều phần theo sự biên tập của Dexterlegant.
– Dexterlegant xin phép lược bỏ phần Lời mở đầu của cuốn sách và bắt đầu dịch từ chương đầu tiên
– Bản dịch hướng tới việc bám sát bản gốc nhất có thể, cả về nội dung, hình thức trình bày và hình ảnh minh họa.
– Đây là bản dịch không chính thức, không được kiểm duyệt bởi tác giả hay bất kỳ cơ quan/ tổ chức có chuyên môn thẩm quyền nào.
– Dự án này do cá nhân Dexterlegant triển khai, không có bất kỳ mối liên quan nào tới vấn đề phát hành, quảng cáo, biên soạn của tác giả.
– Mọi người truy cập vào facebook page Dexterlegant để like post và page để ủng hộ tinh thần cho nhóm dịch nhé.