CHƯƠNG X: EYEWEAR
Phần 2
          Vào thời gian mà nhóm nhạc the Beatles xâm nhập vào thị trường Mĩ năm 1964 với làn sóng của những cô gái vị thành niên say mê nước Anh, cuộc cách mạng của các peacock đã xoay chuyển hoàn toàn: đường Carnaby của London, phong trào Op Art, những dân chơi Hippies, và Flower Power đều đi về nơi vốn có của nó. Trường phái nghệ thuật mạnh mẽ và tương lai Op Art (ảnh chụp của Elton John lúc ban đầu) và chiếc kính mắt của bộ đồ du hành không gian được quảng cáo rầm rộ bởi nhà thiết kế người Pháp André Courrege. Những người Hippy lại thường mang những chiếc kính trông giống như của những người phụ nữ lớn tuổi và nhìn cũng khá là hoài cổ, giống như John Lennon và Janis Joplin- phần gọng mảnh bọc dây để giữ lấy phần mắt kính màu sắc hình oval. Những trang phục dài tới mắt cá chân và những chiếc váy mini tồn tại song hành cùng nhau, và chúng cũng sớm được kết nối lại với nhau bằng những phiên bản khác. Cho tới đầu những năm 70 các nhà thiết kế đã thêm mắt kính vào bộ phụ kiện của họ với những chiếc gọng vui nhộn và kính mắt thể thao.
          Những sự phát triển quan trọng gần đây đa phần là thuộc về công nghệ. Những chiếc kính chống nắng Paranoic, với những màng lọc phân cực của chúng để giảm thiểu tia UV, chói mắt, và hiện tượng màu sắc bị biến đổi, được phát triển, và nhựa chống sốc cũng được phát minh ra, gọng kính bằng titanium dễ uốn được phổ biến bởi trọng lượng nhẹ đầy thoải mái và bền bỉ.
          Tôi thật sự không quá yêu thích những chiếc kính cho đến khi tôi bốn mươi tuổi, và sau đó nó đã diễn ra rất nhanh chóng, có vẻ như là suốt đêm qua tôi đã gặp vấn đề với khả năng nhìn gần của bản thân. Tôi quyết định chọn kính có gọng hơn là những chiếc mắt kính được thêm vào mà không có một lý do gì, và tôi phải làm gì đó tích cực hơn cho thị lực ngày càng kém đi của mình, và quyết định dùng kính mắt giống như một món phụ kiện Sartorial khác: nếu bạn đã lựa chọn nó, thì hãy thể hiện nó ra bên ngoài. Tôi nhận ra rằng những chiếc kính có thể là một món đồ tuyệt vời theo nhiều cách, thực sự giúp nâng cao những thông điệp về hình ảnh mà bạn muốn gửi tới phần còn lại của thế giới: sự vui vẻ, thông minh, nghiêm túc, tính sáng tạo, có giáo dục, cho đến một chút gì đó từ những kẻ nổi loạn nếu đó là tất cả những gì bạn muốn. bạn có thể vui vẻ mà đưa chúng ra bên ngoài, xoay tròn chúng trong lòng bàn tay, và góp phần vào một vẻ ngoài đầy chiêm nghiệm, nếu như hoàn cảnh ở đó yêu cầu bạn phải làm như vậy. Một cách đầy hiệu quả khiến người nhìn vào bạn dành thêm chút thời gian khám phá (trans: ý tác giả là tăng thêm chiều sâu phong cách cũng như thu hút ánh nhìn)
          Trong một cuộc bình chọn, tôi là biên tập viên về thời trang cho tạp chí Town & Country trong thời gian này, và taste về kính mắt ở đó là gọng kính vành mỏng bằng đồi mồi với mắt kính tròn. Một nét đẹp trí thức preppy hoài cổ, đối lập với phong cách gọng màu đen và bằng đồi mồi phổ biến trong thế giới hiện đại. Những biên tập viên ở các vị trí quan trọng trong thời gian này luôn mặc blazer màu navy, sơ mi cổ button down, cũng như là bow tie, để hồi sinh một hình ảnh rất ngầu (too cool too care). Kể từ khi công việc chính của tôi là đi dạy ở trường đại học, phong cách gắn với tôi trở nên tự nhiên, bởi tôi đã mặc như thế trước đây rồi. tôi thích nghĩ về nó như là một cách tiếp cận mang nét của thời trang phong cách cũ, bụi bặm, sự chuyên nghiệp mà dễ dàng cân bằng với tình yêu của tôi dành cho loại vải porridge-thick tweed, những loại flannel cũ, và linen nhăn. Một lời bày tỏ thầm kín về sự tế nhị và quyến rũ của truyền thống, sự phối hợp tốt giữa sự bình dân và thanh lịch. Và đủ kinh ngạc, nó thật sự có vẻ hoạt động rất tốt. Đôi khi tôi mang theo vài quyển sách cũ- tất nhiên là bìa cứng, và không có bìa bọc sách- theo bên mình, có vẻ đã bị mối mọt và trông cũ kỹ, để củng cố cho ấn tượng rằng tôi đang nghiên cứu một điều gì quan trọng về tâm trí. Tôi nhận thấy sự thỏa mãn khi mở lại chỉ mục của một cuốn sách cũ trong khi ai đó rút ra một món đồ công nghệ mới nhất (trans: ý tác giá là mình tìm thấy sự thỏa mãn với phong cách hoài cổ trong khi người khác chạy theo vẻ đẹp hiện đại)
          Có hai trường phái quan điểm về đặc trưng của phụ kiện kính mắt. Một là mỗi người nên gắn với một phong cách và dùng nó như là một dấu ấn cá nhân, một thương hiệu riêng nếu bạn muốn (tương tự David Hockney). Sức mạnh vững chắc của cách tiếp cận này là nó hướng đến việc gửi đi những tín hiệu của sự ổn định, vững vàng, và không bị cuốn vào những xu hướng phù phiếm và những gì lòe loẹt: một người, giống như ở thế kỷ 18 thường nói, có nền tảng kiên định. Một người mà bạn có thể đầu tư tiền vào đó
          Tất nhiên, mặt trái của ăn mặc của việc chỉ đeo một kiểu kính mắt là bị cho rằng thật nhàm chán và dễ đoán. Một vài người khá là kén chọn khi đứng trước tủ đồ, dùng những phong cách khác nhau cho những cảm xúc và hoàn cảnh khác nhau, giống như nhiều người chơi có những kho tàng về mùi hương- một loại nước hoa ban ngày, loại khác vào ban đêm; một cho mùa ấm, loại khác khi thời tiết mát mẻ, kiểu kiểu thế. Đôi khi có một tín hiệu đặc biệt bạn muốn gửi đi, đôi khi điều gì đó cần được đưa đi xa hơn, vững chắc và trung lập. như với bất kỳ ngữ pháp nào khác, để quyết định chiếc kình mắt phù hợp với thông điệp của bạn gửi đi, nó giúp chúng ta xem xét tới hoàn cảnh, mục đích, và những người xung quanh, và điều chỉnh hành vi của mình cho chuẩn mực.
          Khi chọn kính mắt, vài người coi hình dạng gương mặt mình như cơ sở để chọn. Tôi nghi ngờ về việc nó có quan trọng như mọi người vẫn nghĩ; thật ra, dùng kính để bù đắp lại những đặc điểm riêng của gương mặt mỗi người có thể đưa đến những rắc rối, như những chiếc kính quá to hoặc quá nhỏ có xu hướng trở nên quá rõ ràng và thường vì thế mà được coi như là một kiểu làm điệu bộ, nhiều hơn là thứ gì đó được tích lũy một cách tự nhiên từ thói quen và văn hóa trong cuộc sống hàng ngày của con người.
          Dù bạn có muốn tăng cường thêm cho hình dáng khuôn mặt của bạn hay bổ khuyết cho nó, thì mục tiêu nền tảng vẫn là tìm cho được một chiếc gọng kính mà không tạo ra sự chú ý cho chính nó. Sau tất cả, thì mục tiêu chính của ăn mặc vẫn là để mọi người chú ý tới bạn, hơn là những gì mà bạn đang mặc. Để đạt được điều đó thì có vài quy tắc thông thường chính: phần phía trước, bất kể là hình dáng nào, thì cũng chỉ ngắn từ phần lông mày ở phía trên cho tới gò mà ở phía dưới. mắt kính không nên rộng hơn gương mặt của bạn (điều đó có vẻ quá rõ ràng, nhưng khong hề). Phần cầu nối giữa 2 mắt kính nên fit tốt, và đặc biệt là phải đủ chặt để giữ cho kính không bị trượt xuống dọc theo sống mũi của bạn.
          Và dành cho những ai vẫn đang xem xét sự liên kết giữa kính áp tròng thay vì mắt kính, có lẽ chúng ta nên xem phần kết của bài thơ nổi tiếng của Dorothy Parker và coi nó như là một lời khuyên quý giá:
          Women make passes
          At men who wear glasses.
_______________________________________________________________________
– Series bài dịch từ bản tiếng Anh chính thức của cuốn True Style, tác giả G. Bruce Boyer; do Dexterlegant thực hiện với sự giúp sức của: Nhân Nguyễn
– Sách có độ dày 252 trang, phần nội dung chính gồm 26 chương, sẽ được chia ra Post thành nhiều phần theo sự biên tập của Dexterlegant.
– Dexterlegant xin phép lược bỏ phần Lời mở đầu của cuốn sách và bắt đầu dịch từ chương đầu tiên
– Bản dịch hướng tới việc bám sát bản gốc nhất có thể, cả về nội dung, hình thức trình bày và hình ảnh minh họa.
– Đây là bản dịch không chính thức, không được kiểm duyệt bởi tác giả hay bất kỳ cơ quan/ tổ chức có chuyên môn thẩm quyền nào.
– Dự án này do cá nhân Dexterlegant triển khai, không có bất kỳ mối liên quan nào tới vấn đề phát hành, quảng cáo, biên soạn của tác giả.
– Mọi người truy cập vào facebook page Dexterlegant để like post và page để ủng hộ tinh thần cho nhóm dịch nhé.